Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2011

Em Bí vẽ tranh

Ở nhà ko ai có năng khiếu về hội họa. Mẹ lại càng ko vì lúc còn đi học, tới giờ vẽ là mẹ rất sợ. Hễ học môn địa lý có vẽ bản đồ, lần nào mẹ cũng lấy dầu hỏa thấm lên trang giấy vở rồi kê lên trên sách giáo khoa đồ lại. Học xong cấp hai, mẹ thở phào nhẹ nhõm vì ko phải lo lắng bị khống chế điểm vì môn vẽ.

Xem tranh hoặc chọn tranh treo tường, mẹ chỉ cảm nhận là tranh đẹp và thích, chứ ai mà hỏi sao đẹp thì mẹ bó tay, ko giải thích đựoc. Vậy mà em Bí lại mê vẽ và rất thích vẽ tranh. Hồi em Bí học lớp 6, lúc đi học về đạp xe ngang qua Hội Liên hiệp phụ nữ Tp ở góc đường Pasteur - Phan Chu Trinh thấy có trưng bày tranh vẽ của một họa sĩ, Bí ngừng xe lại vào xem và lân la xin thầy theo học. Thầy đồng ý cho Bí vào lớp và Bí là học viên nhỏ nhất của lớp Bột màu. Bí xin học đựoc rồi mới về thỏ thẻ xin mẹ, mẹ cho con đi học vẽ nghe mẹ. Mẹ kêu mẹ ko biết ai dạy, mà con có thích học vẽ ko, Bí thưa có và nói con xin đựoc thầy cho vô lớp rồi, mẹ ừ là chủ nhật con đi học.

Vậy là em Bí đi học vẽ. Mỗi tuần có một buổi sáng chủ nhật là đựoc rảnh, 7 g sáng Bí đã cặm cụi đạp xe đi, với lỉnh kỉnh màu vẽ, giấy và cọ. Bí học đựoc một tháng đã có thành phẩm đem về. Những bức tranh bột màu với nét vẽ còn nguệch ngoạc nhưng màu sắc khá lạ. Bác Trinh xem tranh Bí vẽ đã phải khen,con nhỏ này dùng màu rất mạnh tay, rất chuẩn ( bác Trinh vốn làm ở Xí nghiệp phim hoạt hình nên mới rành vụ này,chứ mẹ Kim thì chịu thôi)

Bí học xong lớp Bột màu, thầy chọn hai trong số mấy chục học viên theo học cho theo lớp Sơn dầu. Bí nói thầy khen con vẽ tốt,học sáng ý nên cho con lên lớp trước. Vậy là bắt đầu tốn kém hơn vì màu vẽ, giấy và tiền học phí cũng tăng hơn

Bí đi học rất chuyên cần, mỗi tuần có hai buổi học từ 5g đến 7g giờ tối nhưng ko bữa nào Bí về nhà đúng giờ. Sớm nhất cũng 8 g kém 15. Mẹ nhăn, dì Út nhăn, Bí nói để con vẽ cho xong bức tranh chứ tranh mà vẽ lỡ dỡ mất hứng lắm mẹ.

Tranh Bí đem về, mẹ thấy đẹp, dì Út cũng khen đẹp,còn chị Bầu thì đòi đi học vẽ. Chị Bầu thấy tranh em thì thích vậy thôi chứ ko vẽ được, tại chị Bầu giống mẹ cái khoản học vẽ.

Tranh sơn dầu này là Bí vẽ lại từ bức mẫu của thầy giáo. Bí nói con mới học lớp hai nên thầy cho chép tranh. Thầy nói phải học tới lớp bảy thì mới tự sáng tác đựoc. Mẹ Bầu Bí post lên cho cả nhà xem, thư giãn mắt nhé!

Còn đây là bức bột màu, Bí vẽ từ hồi còn học ở lớp dưới

 

Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2011

Chợ phiên vùng cao


Khởi hành ở Sapa từ lúc 8 giờ sáng, mất hơn ba giờ ngồi trên ô tô qua  những con đèo cheo leo bên bờ vực phủ đầy sương mù, những vườn mận hoa nở trắng xóa như tuyết ,chúng tôi đến chợ Cán Cấu ( thuộc xã Cán Cấu) , huyện Si Ma Cai ở vùng biên giới tỉnh Lào Cai. Một phiên chợ rực rỡ sắc màu thổ cẩm của đồng bào dân tộc Hmông( ở vùng này ngừoi ta gọi là nguời Mông hoa vì căn cứ vào trang phục của các phụ nữ mặc  trên người- chân váy của các bà các cô đi chợ có hoa văn sặc sỡ ) . Chợ phiên Cán Cấu chỉ họp vào ngày thứ bảy hàng tuần, ngoài thổ cẩm là một trong các mặt hàng chính đựoc đưa ra bán tại phiên chợ cuối tuần này với các sắc màu thổ cẩm rực rỡ cả một sườn núi thì còn có nông sản ,rau xanh các loại và mía tím. Mía tím của vùng núi rừng Tây Bắc ngọt lừ và mềm múp, bảo đảm ai cũng khoái.
Điều làm chúng tôi thích thú khi đến phiên chợ này là bà , các cô gái nguời dân tộc Hmông khi đi chợ đều chọn bộ váy mới nhất của mình để mặc. Họ đến chợ không chỉ để trao đổi, mua bán hàng hóa mà đây là dịp để gặp gỡ, chuyện trò và thăm hỏi nhau. Các chàng trai, cô gái trẻ đến chợ để tìm bạn đời và từ xưa đến nay, chợ phiên là nơi tác hợp nhân duyên cho những cư dân sống trên những bản làng heo hút nơi thâm sơn cùng cốc này.
Có rất nhiều khách du lịch nước ngoài đến chợ phiên . Họ thuờng chọn mua thổ cẩm, hoặc lang thang góc nọ góc kia tìm những khuôn hình đẹp.
Chợ tan vào lúc qua trưa.  Thời gian ít quá nên chúng tôi chưa kịp thửong thức các món ăn của ngừoi địa phuơng, hơi tiếc một chút. Đành hẹn lần sau vậy.

Đến ch không ch đ buôn bán , trao đi hàng hóa mà còn là dp gp g nhau.

Các bà, các cô luôn chọn những bộ váy đẹp nhất, mới nhất để mặc đi chợ

Nhng sơn n ca vùng cao Si Ma Cai tươi tn trong b váy th cm truyn thng ca ngui Mông hoa , làm mình cht nh đến bài N cười sơn cước ca nhc sĩ Tô Hi
Theo m đi ch

Ngui ph n này đang ngi chờ người chng ca mình tnh rượu đ dt chng v nhà. Nếu lúc ch tan mà ngui chng vn còn say khướt thì ch đành phi vác chng lên lưng nga th v nhà.
Khách du lch đến ch phiên Cán Cu thung chn mua các loi th cm
Ch phiên vùng cao luôn là đim đến thu hút rt đông khách du lch Châu Âu khi đến Vit Nam
Đây là ta ba lô đến t TP H Chí Minh : M Beo
Còn đây là M Bu Bí gia nhng ngoi ph n Mông ti ch phiên Cán Cấu.



Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2011

Đường ta đã qua. . .

Như đã hẹn, cứ đến sinh nhật của chị hay của em là mẹ Bầu Bí và mẹ Beo lại lên đuờng đi đâu đó. Sinh nhật mẹ Beo năm nay ( 27.2), lại sau tết nên mẹ BB và mẹ Beo đã chuẩn bị từ truớc tết âm lịch. Và Sapa với đèo Ô Quy Hồ , những ngọn đèo trên dãy Hoàng Liên Sơn quanh năm mây trắng phủ là điểm hẹn mà hai chị em đã nhắm đến và quyết định lên đường sau khi đã tính tới tính lui. Thấy thiên hạ kháo nhau cao nguyên Mộc Châu rất hay, và Mai Châu - một địa danh trong bài Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng - cũng rất đẹp, nhưng phải để dành cho những sinh nhật tiếp theo.
Mẹ BB đã đến Sapa hai lần rồi, nhưng cảm giác mỗi lần đến Sapa với mẹ BB đều mới mẻ và thú vị. Mấy lần trước đi có bọn nhóc nên phải canh giữ và lo chụp ảnh nên ko có tấm hình nào để khoe cả.. Lần này đi cùng " nghệ sĩ nhân dân"  Mẹ Beo nên mẹ BB có nguyên một bộ sưu tập ảnh  các loại. Để từ từ rồi mẹ BB post lên sau nhé!
Buổi sáng đầu tiên lên Sapa, hai chị em thuê một chiếc xe máy và điểm đến đầu tiên là đèo Ô Quy Hồ - một trong những đường đèo hiểm trở, ngoạn mục trên đuờng lên đỉnh Hoàng Liên Sơn - dãy núi cao nhất nước ta.
Hai chị em giữa đèo Ô Quy Hồ với trời xanh mây trắng và gió se se lạnh.
Xa xa Sa Pa mờ trong sương - Ảnh chụp từ đèo Ô Quy Hồ
Một góc con đường đèo hiểm trở nhất Việt Nam .
Ảnh chụp từ độ cao hơn 2000 mét ở vườn quốc gia Hoàng Liên Sơn - ranh giới giữa hai tỉnh Lào Cai và Lai Châu.
Hai chị em ngay con đèo ở độ cao 2000 mét duới chân đỉnh Hoàng Liên Sơn
Mùa này ở Sapa là mùa mận nở hoa.
Lạc vào một vườn đào đang nở hoa, mẹ BB ngỡ mình như Từ Thức.
Nhà thờ đá Sapa
Một góc bản Tả Phìn - nơi sinh sống của người Dao Đỏ - một trong các dân tộc ít nguời ở vùng rừng núi Tây Bắc
Mẹ Beo và những người phụ nữ Dao Đỏ.

Cả nhà chờ xem các entry tiếp theo nhé!
" Đường ta đã qua mờ khuất chân trời, đường ta sẽ qua nào ai biết tới. . ."



Thứ Hai, 21 tháng 2, 2011

Làng ven sông Thu

Một ngày tháng giêng trời trong xanh ngăn ngắt, tôi cùng các anh chị trong họ về thăm quê nội ở một làng nhỏ nằm ở thượng nguồn sông Thu Bồn. Quê nội gốc của tôi - họ Huỳnh Kim ở làng Kim Bồng bên kia sông Hoài. Những năm cuối thế kỷ 19, Pháp chiếm giữ Hội An rồi chiến tranh loạn lạc, ông nội bác của tôi bỏ làng , chèo ghe đi ngược sông Thu và kiếm đất lành lập nghiệp. Vốn là dân làm nghề mộc , để tiện làm nghề và trao đổi hàng hóa nên ông chọn vùng đất làm nơi lập nghiệp là thôn Trung Phước - xã Quế Lộc - đây là vùng đât nổi tiếng một thời là nơi giao thuơng , buôn bán sầm uất bậc nhất của các huyện đầu nguồn sông Thu. Làng của họ nội tôi nằm bên cạnh dòng sông Thu hiền hòa duới chân núi Cà Tang quanh năm mây trắng.
Song Thu
( Bình yên bến sông quê nội)
Từ Trung Phước nhìn sang bên kia là làng  quả Đại Bình ( tiếng địa phưong thừong gọi là Đại Bường ) - một vùng cây trái nổi tiếng của xứ Quảng bởi nơi đây hội tụ gần như đầy đủ các loại cây trái của vùng Đông và Tây Nam Bộ như măng cụt, sầu riêng, mít tố nữ, lòong boong, bưởi da xanh, chôm chôm. . . Mùa hè, bến sông làng Đại Buờng thuyền buôn cây trái ra vào nhộn nhịp, làng như có hội bởi nguời ra kẻ vào thu hái và mua trái đưa về xuôi tiêu thụ.
Cong lang
( Cổng làng )
Đó là mùa hè. Còn thời điểm này là mùa cây đang nẩy chồi non và đơm hoa nên đừong làng vắng vẻ, dân làng đổ ra bãi trồng dâu, tỉa bắp nên chỉ có mỗi tôi đi lang thang , ngó nghiêng .
Ngo vang
Ngõ trúc quanh co khách vắng teo ( muợn ý thơ của cụ Tam Nguyên Yên Đổ )
Mùa này buởi đang ra hoa, hoa trắng trĩu trịt đầy cành như hứa hẹn một mùa quả bội thu
Hoa buoi
( Trắng ngần hoa bưởi )
Và đây là mít. Mít của làng Đại Bình nổi tiếng bởi cái ngọt thanh tao và cơm rất dày, rất ít xơ. Mùa này là mùa " mít non gởi xuống cá chuồn gởi lên"  nên mít non bán rất được giá. Mít non mà nấu với cá chuồn là một món ăn khoái khẩu của dân Quảng Nam ( Mời các bạn tham khảo thêm ở đây http://mebaubi.multiply.com/journal/item/69/69)
Mit
Nắng mùa xuân trong vắt trải hào phóng trên từng cành cây, ngọn cỏ . Dọc đừong làng hoa nở đầy. Có những loài hoa mà tôi chưa gặp và cũng ko biết tên của nó là gì, chỉ biết là cái màu hồng óng ả của những cánh hoa dại ấy đã hút mất hồn mình rồi.
Hoa dong noi
 Bức ảnh này chụp nguyên một góc cây hoa, bạn nào biết tên hoa là gì mách cho mình với nhé!
Hoa

Mùa này hoa cải nở khắp lối đi trong làng. Màu vàng hoa cải kéo tôi về một góc tuổi thơ, chợt ngỡ như mình còn thơ dại chạy lúp xúp theo gánh hàng của mẹ về quê ngày giáp tết năm nào.Trên gánh hàng nặng  trĩu của mẹ là bó hoa cải tôi hái vội bên đường để về bày đồ chơi với đứa em gái hay làm nũng chị.
Hoa cai
Một bức tranh làng quê yên ả với chú bò gặm cỏ trong nắng chiều. Tìm đâu ra cảnh thanh bình như vậy ở nơi phố thị xôn xao.
Binh yen
Tôi tìm về thăm cụ Nguyễn Quốc Tín ( năm nay cụ Tín đã 89 tuổi, nhưng vẫn rất tráng kiện, minh mẫn) - cụ là bậc cao niên nhất làng Đại Bình. Cách đây  25 năm, tôi đã có một lần về Đại Bình và viết bài Làng quả ven sông Thu ( báo QN-ĐN năm 1986) và cụ Tín là nhân vật mà tôi đưa vào bài viết của mình bởi vuờn quả của cụ Tín to nhất làng với hơn 1000 gốc măng cụt, sầu riêng mà năm nào cũng đựoc mùa. Đã 1/4 thế kỷ trôi qua mà cụ vẫn nhận ra tôi - điều này làm tôi xúc động thật sự - hóa ra bài báo của mình cụ vẫn còn nhớ, không may là cơn lũ lịch sử năm 1999 đã trôi mất nhiều đồ dùng của nhà cụ Tín trong đó có tập báo lưu bài viết của mình - hơi tiếc.
Cu Tin
Nha cu Tin
Căn nhà ba gian hai chái của cụ Tín vẫn còn nguyên vẹn qua năm tháng với hoa cỏ quanh nhà lúc nào cũng nở như là nhân chứng cho một cuộc sống khá viên mãn trong tình yêu của hai ông bà cụ đã gắn bó hơn 7 thập kỷ qua và đối xử với nhau lúc nào cũng" tương kính như tân" . Lúc chụp ảnh hai cụ, tôi đề nghị bà cụ đứng lên ngang hàng với ông cụ để chụp cho đẹp, bà cụ bẽn lẽn nói : Thôi cô, tui làm răng mà đứng ngang hàng với ổng đựoc, tui đứng rứa đựoc rồi, cô cứ chụp đi.
ong ba
 Vườn nhà cụ Tín hoa nở đầy, còn các loại rau mọc xanh tốt. Đến đây chỉ muốn ở lại đây thôi, nhưng các anh chị giục quá nên phải giã từ. Chụp vội tấm ảnh giàn su su đang sai quả trong vườn nhà cụ Tín với lời hẹn hè này cháu sẽ lên thăm bác để ăn trái cây vuờn nhà bác và nhận ở hai cụ một nụ cuời thật đôn hậu.
Su su
Còn đây là tác giả của các bức ảnh trong entry này.
me BB


Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2010

Lại thêm một tuổi. . .

Có quá nhiều chuyện nên lâu quá mẹ Bầu Bí không vào nhà cũng không thăm hỏi, ngó nghiêng nhà bạn bè mỗi ngày.Không lẽ lại để vuờn không nhà trống vào sinh nhật mình ( ngày 1.1 là ngày sinh trên giấy tờ , chứ ngày sinh thật của mẹ BB vào tháng 2 âm lịch lận) , mẹ Beo nhắc nhở hòai nên mẹ Bầu Bí nể em mình mà dọn lại nhà để mừng tuổi mới( không biết là nên mừng hay nên buồn đây).
Me Bau Bi
                                                                                                    Ảnh do mẹ Beo chụp

Thứ Ba, 9 tháng 11, 2010

Hai chị em

Haichiem.jpg Hai chi em picture by mebaubi
Hôm nay là sinh nhật bác Trinh của nhà Bầu Bí. Bác Trinh là nguời mà mẹ Bầu Bí đã viết trong entry  Chị và em ( http://mebaubi.multiply.com/journal/item/14/14) .
Ảnh  bác Trinh và mẹ BB do mẹ Beo  mới chụp hôm mấy chị em về thăm Đền Đô - đền thờ 8 vị vua thời Lý ở huyện Từ Sơn , tỉnh Bắc Ninh .
Còn đây là ảnh có cả " thợ " cùng chụp chung ( ảnh này nhờ khách thập phuơng bấm giùm ).
Bachiem.jpg ba chi em picture by mebaubi