Thứ Ba, 3 tháng 8, 2010
Con gái 16 tuổi
Thứ Tư, 30 tháng 6, 2010
Chúng ta mang dòng máu Đại Việt
Thứ Sáu, 25 tháng 6, 2010
Dì Nhân và nhà Dây leo xanh
Chị Thu Nhân vừa có một cuộc gặp rất vui tại nhà dây leo xanh vào trưa chủ nhật 20.6 vừa rồi. Mẹ Bầu Bí rất vui vì bạn bè trên blog ( ngoài okoka là em rồi) thì dì Nhân là ngừoi đầu tiên đến thăm nhà Bầu Bí và thưởng thức món mì Quảng do mẹ Bầu Bí nấu (đó, bạn bè thấy ghen tị với chị Thu Nhân chưa) .
Mẹ Bầu Bí có lời mời cả nhà, hễ ai đến Đà Nẵng thì nhớ ghé lại nhà dây leo xanh nhé! Ko chỉ có mì Quảng, mẹ Bầu Bí còn có nhiều món khác, mà món nào cũng rất chi là ngon và khoái khẩu nữa. He he.
Mẹ Bầu Bí đem entry Nhà dây leo xanh ở Hải Châu từ blog của chị Thu Nhân về để minh chứng với cả nhà rằng mẹ Bầu Bí mời bạn bè với tất cả tấm lòng và sự yêu quý cả nhà.
Nhà Dây leo xanh ở Hải Châu
Ngày 20-6-2010,
Quận Hải Châu - Đà Nẵng
Trừ Okoka thì tôi là người đầu tiên của xóm blog đến thăm ngôi nhà có giàn hoa sứ quân tử. Một ngôi nhà xinh xắn, ấm cúng và thân thiện.
Ở đó, tôi đã gặp "Cảnh sát trưởng" nghiêm khắc nhưng rất dễ gần - người giữ bình yên và trật tự cho "thành phố tình yêu"
Ở đó, tôi đã có một bữa trưa rất đặc biệt với món mì Quảng mà dù ăn kiêng, tôi cũng đánh luôn hai tô! Và đến khi ăn xong, tôi mới ngớ người ra là mình lẽ ra phải chộp ít nhất vài tấm hình để khoe chứ!
Ở đó, tôi đã có một khoảnh khắc tâm tình với em Kim, nụ cười và nước mắt về những câu chuyện muôn đời của những người phụ nữ
Ở đó, tôi đã có một giấc trưa không ngủ với hai cô cháu gái dễ thương, tươi tắn, hồn nhiên với tiếng dương cầm tuy còn non nớt nhưng nhiều hứa hẹn
Đây là Bầu :
Và đây là Bí:
Mẹ Kim ngắm con gái đàn, nụ cười hạnh phúc chưa!
Và đây là :
Còn đây là:
Giữ ở đây một góc phòng khách nhà em Kim:
Một góc sân:
Một góc khác với Bầu và Bí:
Trước lúc từ giã:
Và ở đó, tôi thấy mình đã giàu có thêm bao nhiêu.
Tạm biệt Đà Nẵng,
Tạm biệt ngôi nhà màu xanh và những nụ cười
Mong sớm lần gặp lại
Thứ Năm, 27 tháng 5, 2010
Phần thưởng của mẹ
Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2010
Lý Sơn mùa biển lặng
Có lẽ không ở đâu trên đất nước mình có màu trời xanh trong như ở Lý Sơn.
Mẹ Bầu Bí vừa trở về từ Lý Sơn. Mùa này là mùa biển lặng và cũng là thời điểm mà cư dân Lý Sơn làm lễ khao lề thế lính Hoàng Sa ( Lễ khao lề thế lính Hoàng Sa, một lễ thức đã có từ 300 năm trước.Khi chúa Nguyễn trấn nhậm phương Nam rồi các vua Nhà Nguyễn xác lập chủ quyền nước ta tại vùng đất này thì cũng là lúc những binh phu của vùng Sa Kỳ, sau này là của Lý Sơn được triều đình phái ra Hoàng Sa để cắm mốc biên giới.Hàng năm, cứ vào khoảng tháng 2 và 3 âm lịch, khi hết mưa bão ở miền Trung, tại Lý Sơn diễn ra các cuộc tế lễ dành cho những người lính sắp lên đường ra Hoàng Sa- những nghi thức lễ mà cư dân Lý Sơn dành cho những nguời ra đi mà biết mình không quay về).
Mẹ Bầu Bí post một số tấm ảnh để cả nhà cùng nhòm để biết thêm về một vùng đất ở giữa biển khơi mà năm ngoái mẹ Bầu Bí đã đề cập đến trong entry Lý Sơn.
Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010
Hà Nội mùa hoa Loa kèn
Không kiêu sa như hồng; không mặn mà như cúc, không ngào ngạt như ly ly mỗi sớm mỗi chiều, hoa loa kèn chỉ xuất hiện ở Hà Nội trong thời khắc giao mùa trong vòng một tháng rồi hết- nhưng vẻ đẹp và hương thơm thanh khiết của loại hoa này như đọng mãi trong nỗi nhớ những ai yêu Hà Nội. Tháng tư về - đuờng phố Hà Nội như ngập tràn sắc trắng của hoa loa kèn. Sau những cơn mưa bất chợt buổi sáng, những chiếc xe đạp chở đầy những nụ hoa loa kèn xanh biếc, e ấp rung rinh sau chiếc eo thon của các cô gái làng hoa từ ven đô đổ về 36 phố phường như làm cho đường phố Hà Nội thêm hương sắc. Những nụ hoa khum khum, ôm ấp mấy cái nhụy hoa đầy phấn vàng tỏa một mùi hương thoảng nhẹ làm cho không gian buổi sớm mai của Hà Nội chợt bình yên hơn bao giờ hết.
Cái màu trắng tinh khôi của cánh hoa và hương thơm thanh khiết ấy đã làm ngẩn ngơ bao khách đi đường. Và dường như sợ loài hoa chợt đến chợt đi này biến mất nên ai cũng mua loa kèn về cắm trong nhà - mua vội kẻo hết mùa vì hoa loa kèn chỉ nở trong tháng 4 rồi thôi. Sang các mùa khác dù có thắp đuốc cũng không tìm thấy. Những bình hoa loa kèn đẹp một cách rực rỡ, sang trọng được để ở những vị trí đẹp nhất trong các ngôi nhà – nơi mà ai cũng có thể nhìn ngắm và thưởng ngoạn vẻ lãng mạn, thanh tao của hoa. Màu trắng tinh khôi và hương thơm thanh khiết của những nụ hoa loa kèn nở bung trong nắng sớm mai như ban phát cho con người niềm tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc đời.
Loa kèn phải cắm một bó to trong các bình gốm nâu mới lột tả hết vẻ đẹp của hoa. Màu nâu của gốm như hòa quyện với màu xanh biếc của lá và màu trắng tinh khiết của hoa. Có lẽ đến muôn đời sau – bức tranh “ Thiếu nữ bên hoa huệ” của họa sĩ Tô Ngọc Vân vẫn mãi làm thổn thức bao trái tim bởi vẻ đẹp của hoa loa kèn – loài hoa đặc biệt của tháng tư Hà Nội.
Thứ Sáu, 16 tháng 4, 2010
Đơn xin nuôi chó của Bầu và Bí

