Thứ Tư, 30 tháng 6, 2010

Chúng ta mang dòng máu Đại Việt

Đó là tựa đề  một bài viết trong mục Thời sự và suy nghĩ trên Tuổi Trẻ ( số ra ngày hôm nay 30.6). Đọc xong bài báo tôi nghe lòng mình lắng lại nhiều cảm xúc. Và lại nhớ đến hai câu thơ cuối trong bài thơ Quê huơng của Đỗ Trung Quân " Quê huơng nếu ai không nhớ, Sẽ không lớn nổi thành nguời “.
Bài báo cho biết, gia đình nhỏ gồm sáu ngừoi của ông Lý Xưong Căn – hậu duệ đời thứ  31 của Hoàng thúc Lý Long Tường – dòng dõi nhà Lý sau gần 800 năm trôi dạt nơi đất khách quê nguời đã tìm về cố hưong và ngày hôm qua 29.6.2010 đã chính thức nhập quốc tịch Việt và trở thành công dân của nước Việt Nam. Tác giả bài viết kể rằng, trong buổi lễ, ông Lý Xương Căn đã nghẹn ngào  nói bằng một thứ tiếng Việt rất chật vật, khó nghe: “Tuy trái tim tôi chỉ còn một chút máu Việt, nhưng nó vẫn luôn luôn đập theo nhịp của quê cha đất tổ VN”. Đọc tới đây, tự dưng mắt tôi cay cay. Ôi, trái tim Việt - dù ở bất kỳ đâu cũng luôn huớng nhịp đập về đất mẹ. Và tôi thấy tự hào tôi đựoc là ngừoi Việt.
 “ Hoàng tử Lý Long Tường ra đi năm 1226. Hậu duệ 31 đời của ông, doanh nhân Lý Xương Căn tìm về đền Đô, Bắc Ninh năm 1992 - đất phát tích của nhà Lý và chính thức trở thành “người Việt” vào tháng 6-2010. 784 năm, với lịch sử đã là bao nhiêu triều đại hưng phế, với những cuộc đời tha hương lại càng dằng dặc. Chính sử Cao Ly còn ghi lại nhiều người thuộc dòng họ Lý Hoa Sơn đã thành đạt ở Cao Ly: có người  đỗ tiến sĩ, có người làm quan giữ tước cao như Nghệ văn quán Đại đề học, Lễ tào tham nghị, Giám tu quốc sử, Thượng thư hữu bộc xạ... Còn ông Lý Xương Căn thì kể: dòng họ chúng tôi, từ đời này sang đời khác, đều nhắc nhở nhau tổ tiên chúng ta ở Đại Việt, chúng ta mang dòng máu VN.Gần 800 năm trước, do những biến động của lịch sử, một người Việt đã lìa xứ ra đi, một dòng máu Việt nảy nở và kết trái đơm hoa trên đất mới. Và hôm nay có những cuộc tìm về...Ông Lý Xương Căn về nước, việc đầu tiên là thắp hương ở đền Đô  - nơi thờ tám vị vua nhà Lý, rồi nhận bà con, tiếp nữa là lập Hội giao lưu văn hóa Hàn - Việt, Hội kỷ niệm hoàng tử Lý Long Tường, sau nữa mới là các hoạt động kinh doanh, đầu tư về VN. Trong mọi quyết định, mọi hành động của giọt máu Việt ở nơi xa, tình yêu quê hương đất tổ vẫn là điều cốt yếu.”
Không phải chỉ hôm nay mà ngay từ xa xưa, trong bể dâu của lịch sử, tổ tiên của ông Lý Xương Căn là Hoàng thúc Lý Long Tường - hậu duệ bốn đời của vua Lý Thái Tổ dù phải lên đường vượt biển tị nạn và trôi dạt vào bán đảo Wung Jin trên bờ biển Koryo (âm Hán Việt là Cao Ly - tên gọi cũ của Hàn Quốc), dù đã lập nên võ công hiển hách chống ngoại xâm và được vua Cao Ly phong tước Hoa Sơn tướng quân, con cháu đời đời sinh sống trên đất Hoa Sơn vẫn ngày đêm ngóng về mảnh đất Đại Việt xa xôi. Và Đại sứ Hàn Quốc Park Suk Hwan kể lại một truyền thuyết dân gian Hàn Quốc về Hoa Sơn tướng quân rằng : “Tương truyền, thời bấy giờ trên núi Kwangdae ở Wungjin có một cái am và mỗi sáng mỗi tối, hoàng thúc Lý Long Tường thường lên đó hướng về cố quốc mà khóc để thỏa nỗi nhớ mong, nên người ta gọi đó là Vọng quốc đàn”.
Tác giả bài báo là bạn tôi kể rằng, nghe đại sứ Park Suk Hwan kể lại truyền thuyết này, những ngừoi có mặt tại buổi lễ  nhập quốc tịch Việt cho gia đình ông Lý Xuơng Căn đều rưng rưng nước mắt. Tôi chỉ đọc và nghe kể lại mà cũng thấy nước mắt  tràn mi. Chợt muờng tượng ra cảnh mỗi sáng, mỗi tối , hoàng thúc Lý Long Từong lại trèo lên núi, ngoảnh mặt về cố quốc mà khóc mới thấy mình thật hạnh phúc vì đang đựoc sống ngay trên quê huơng mình , dù trên mảnh đất này còn quá nhiều khó khăn, vất vả, dân mình còn đói ăn, thiếu mặc và còn nhiều lắm những trăn trở đời thuờng. Tôi yêu mảnh đất này vì một điều đơn giản – tôi là nguời Việt.

Thứ Sáu, 25 tháng 6, 2010

Dì Nhân và nhà Dây leo xanh

Chị Thu Nhân vừa có một cuộc gặp rất vui tại nhà dây leo xanh vào trưa chủ nhật 20.6 vừa rồi. Mẹ Bầu Bí rất vui vì bạn bè trên blog ( ngoài okoka là em rồi)  thì dì Nhân là ngừoi đầu tiên đến thăm nhà Bầu Bí và thưởng thức món mì Quảng do mẹ Bầu Bí nấu (đó, bạn bè thấy ghen tị với chị Thu Nhân chưa) .

 Mẹ Bầu Bí có lời mời cả nhà, hễ ai đến Đà Nẵng thì nhớ ghé lại nhà dây leo xanh nhé! Ko chỉ có mì Quảng, mẹ Bầu Bí còn có nhiều món khác, mà món nào cũng rất chi là ngon và khoái khẩu nữa. He he.

Mẹ Bầu Bí đem entry Nhà dây leo xanh ở Hải Châu từ blog của chị Thu Nhân về để minh chứng với cả nhà rằng mẹ Bầu Bí mời bạn bè với tất cả  tấm lòng và sự yêu quý cả nhà.

Nhà Dây leo xanh ở Hải Châu

Ngày 20-6-2010,

Quận Hải Châu - Đà Nẵng

Trừ Okoka thì tôi là người đầu tiên của xóm blog đến thăm ngôi nhà có giàn hoa sứ quân tử. Một ngôi nhà xinh xắn, ấm cúng và thân thiện. 

Ở đó, tôi đã gặp "Cảnh sát trưởng" nghiêm khắc nhưng rất dễ gần - người giữ bình yên và trật tự cho "thành phố tình yêu"

Ở đó, tôi đã có một bữa trưa rất đặc biệt với món mì Quảng mà dù ăn kiêng, tôi cũng đánh luôn hai tô! Và đến khi ăn xong, tôi mới ngớ người ra là mình lẽ ra phải chộp ít nhất vài tấm hình để khoe chứ!

Ở đó, tôi đã có một khoảnh khắc tâm tình với em Kim, nụ cười và nước mắt về những câu chuyện muôn đời của những người phụ nữ 

Ở đó, tôi đã có một giấc trưa không ngủ với hai cô cháu gái dễ thương, tươi tắn, hồn nhiên với tiếng dương cầm tuy còn non nớt nhưng nhiều hứa hẹn

Đây là Bầu :

 

Và đây là Bí:

Mẹ Kim ngắm con gái đàn, nụ cười hạnh phúc chưa!

Và đây là :

Còn đây là:

Giữ ở đây một góc phòng khách nhà em Kim:

Một góc sân:

Một góc khác với Bầu và Bí:

Trước lúc từ giã:

Và ở đó, tôi thấy mình đã giàu có thêm bao nhiêu.

Tạm biệt Đà Nẵng,

Tạm biệt ngôi nhà màu xanh và những nụ cười

Mong sớm lần gặp lại

 

Thứ Năm, 27 tháng 5, 2010

Phần thưởng của mẹ

Vậy là cả chị Bầu và em Bí của mẹ đã nghỉ hè và món quà mà hai đứa đem về làm cả nhà vui suốt cả tuần nay là hai đứa đều đạt kết quả học tập tốt và đều là học sinh giỏi. Cả hai đứa đã làm mẹ và dì Út hài lòng. Mẹ biết cả hai chị em đều rất cố gắng , bởi ngôi truờng mà các con học có rất, rất nhiều các bạn học giỏi, các bạn ấy có nhiều điều kiện học hành hơn Bầu và Bí của mẹ, nhưng hai đứa đều biết lo học và hai đứa đã làm mẹ thấy tự hào.
Đầu năm đi họp phụ huynh cho Bầu, mẹ đã thấy rất lo lắng. Bầu vào lớp 10, môi truờng học tập thay đổi, trừong mới, bạn mới, cách học của cấp PTTH cũng khác, và cô giáo chủ nhiệm của Bầu cũng cảnh báo với phụ huynh là phải theo dõi các em vì lên cấp ba, tâm sinh lý thay đổi, các em sẽ có những biểu hiện không lành mạnh, sẽ đua đòi và không chịu học. Mẹ thực sự ko an tâm. Về nói với Bầu những điều đó, Bầu trấn an mẹ. Mẹ đừng lo, cứ tin con, cuối năm nhất định con sẽ đạt HSG,. Nhất định mà, vì con là con của mẹ Kim. Tuy nhiên, kết quả HK1 ko như ý. Bầu thiếu 0,1 điểm nên đựoc xếp vào loại khá, cả lớp 50 học sinh chỉ có 2 bạn đạt loại giỏi. Mẹ ko buồn vì biết con gái đã rất cố gắng.Nhưng Bầu đã nói như có lỗi: Con sẽ cố gắng trong HK2, mẹ tin con nghe mẹ.

Con gái ơi, có lúc nào mà mẹ ko tin con đâu. Mẹ đã tin con khi con mới học lớp Bốn đã biết an ủi mẹ khi nhà mình có chuyện ko vui. Con hứa là con sẽ làm mẹ vui và con đã làm đựoc điều đó khi cuối năm lớp 5 con thi đạt giải Nhì HSG cấp TP và vào thẳng truờng chuyên Nguyễn Khuyến. Ngày đi nhận thửong, con khệ nệ ôm quà về, đĩnh đạc để lên bàn và nói với mẹ: Phần thửong là của mẹ đó, con hứa là con làm. Mẹ đã ko kìm đựoc nứoc mắt khi con mới hơn 10 tuổi đã biết giữ lời hứa và làm đúng lời hứa với mẹ. Mẹ tin là con gái mẹ sẽ thành công trong cuộc đời.

Em Bí ngưỡng mộ chị Bầu và bao giờ cũng lấy chị Bầu làm guơng. Em Bí cũng học giỏi và luôn làm mẹ vui. Bây giờ cả hai đứa đều hứa là sẽ cố học giỏi ngoại ngữ để săn tìm học bổng, để mẹ không phải chạy vạy vất vả lo tiền học cho cả hai. Nghe con hứa mà mẹ thấy hởi lòng hởi dạ,. Me đã tự hào vì có hai đứa con ngoan, lễ phép, biết nghe lời mẹ, biết sống tốt với bạn bè và bây giờ là biết lo cho tuơng lai.

Trải qua nhiều biến động,có lúc tuởng như quẫn bách, mẹ đã vịn vào hai đứa mà đứng dậy và làm lại tất cả từ con số không. Mẹ tin là có hai đứa bên đời mình mẹ sẽ luôn vững vàng và sống tốt, phải không Bầu Bí của mẹ?

Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2010

Lý Sơn mùa biển lặng


Có lẽ không ở đâu trên đất nước mình có màu trời xanh trong như ở Lý Sơn.

Mẹ Bầu Bí vừa trở về từ Lý Sơn. Mùa này là mùa biển lặng và cũng là thời điểm mà cư dân Lý Sơn làm lễ khao lề thế lính Hoàng Sa ( Lễ khao lề thế lính Hoàng Sa, một lễ thức đã có từ 300 năm trước.Khi chúa Nguyễn trấn nhậm phương Nam rồi các vua Nhà Nguyễn xác lập chủ quyền nước ta tại vùng đất này thì cũng là lúc những binh phu của vùng Sa Kỳ, sau này là của Lý Sơn được triều đình phái ra Hoàng Sa để cắm mốc biên giới.Hàng năm, cứ vào khoảng tháng 2 và 3 âm lịch, khi hết mưa bão ở miền Trung, tại Lý Sơn diễn ra các cuộc tế lễ dành cho những người lính sắp lên đường ra Hoàng Sa- những nghi thức lễ mà cư dân Lý Sơn dành cho những nguời ra đi mà biết mình không quay về).
Mẹ Bầu Bí post một số tấm ảnh để cả nhà cùng nhòm để biết thêm về một vùng đất ở giữa biển khơi mà năm ngoái mẹ Bầu Bí đã đề cập đến trong entry Lý Sơn.

Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010

Hà Nội mùa hoa Loa kèn

Không kiêu sa như hồng; không mặn mà như cúc, không ngào ngạt như ly ly mỗi sớm mỗi chiều, hoa loa kèn chỉ xuất hiện ở Hà Nội trong thời khắc giao mùa trong vòng một tháng rồi hết- nhưng vẻ đẹp và hương thơm thanh khiết của loại hoa này như đọng mãi trong nỗi nhớ những ai yêu Hà Nội. Tháng tư về - đuờng phố Hà Nội như ngập tràn sắc trắng của hoa loa kèn. Sau những cơn mưa bất chợt buổi sáng, những chiếc xe đạp chở đầy những nụ hoa loa kèn xanh biếc, e ấp rung rinh sau chiếc eo thon của các cô gái làng hoa từ ven đô đổ về 36 phố phường như làm cho đường phố Hà Nội thêm hương sắc. Những nụ hoa khum khum, ôm ấp mấy cái nhụy hoa đầy phấn vàng tỏa một mùi hương thoảng nhẹ làm cho không gian buổi sớm mai của Hà Nội chợt bình yên hơn bao giờ hết.

Cái màu trắng tinh khôi của cánh hoa và hương thơm thanh khiết ấy đã làm ngẩn ngơ bao khách đi đường. Và dường như sợ loài hoa chợt đến chợt đi này biến mất nên ai cũng mua loa kèn về cắm trong nhà - mua vội kẻo hết mùa vì hoa loa kèn chỉ nở trong tháng 4 rồi thôi. Sang các mùa khác dù có thắp đuốc cũng không tìm thấy. Những bình hoa loa kèn đẹp một cách rực rỡ, sang trọng được để ở những vị trí đẹp nhất trong các ngôi nhà – nơi mà ai cũng có thể nhìn ngắm và thưởng ngoạn vẻ lãng mạn, thanh tao của hoa. Màu trắng tinh khôi và hương thơm thanh khiết của những nụ hoa loa kèn nở bung trong nắng sớm mai như ban phát cho con người niềm tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc đời.

Loa kèn phải cắm một bó to trong các bình gốm nâu mới lột tả hết vẻ đẹp của hoa. Màu nâu của gốm như hòa quyện với màu xanh biếc của lá và màu trắng tinh khiết của hoa. Có lẽ đến muôn đời sau – bức tranh “ Thiếu nữ bên hoa huệ” của họa sĩ Tô Ngọc Vân vẫn mãi làm thổn thức bao trái tim bởi vẻ đẹp của hoa loa kèn – loài hoa đặc biệt của tháng tư Hà Nội.

P/S: Có nguời từ Hà Nội về Đà Nẵng, bác Trinh gửi về cho mẹ BB một bó loa kèn để em mình cắm vào cái bình gốm đã để quá lâu chờ đợi mùa hoa.

 

Thứ Sáu, 16 tháng 4, 2010

Đơn xin nuôi chó của Bầu và Bí

Tối nay mẹ Bầu Bí nhận được một bản cam kết với lời lẽ rất khẩn thiết của Bầu và Bí xin nuôi một con chó con. Thật lòng là mẹ rất muốn nuôi chó vì cả hai đứa đều yêu quý chó nhưng nhà mình ở phố, chung quanh hàng xóm đông đúc nên rất khó. Nhưng thấy hai đứa năn nỉ quá nên mẹ cũng hơi xiêu lòng. Hôm qua lúc chở Bí đi học thêm về, Bí khoe với mẹ và chị Bầu là nhà cô giáo dạy Anh văn của Bí có mấy con chó con đẹp lắm. Nếu mẹ và dì Út đồng ý thì Bí sẽ xin cô, cô hứa cho rồi.
Vậy là hai đứa bàn bạc cả ngày hôm nay, và quyết định thảo ra một bản cam kết với lời lẽ khá thuyết phục. Mẹ vừa đọc vừa cười, thấy thuơng hai đứa quá ( mẹ vốn nhẹ dạ, nặng lòng ) nên ký và đề nghị dì Út thông qua. Dì Út vốn là Cảnh sát truởng ( khó như ma  nên cả Bầu - Bí và mẹ đều ngán ) , vừa cầm bản cam kết đã lắc đầu nguầy nguậy và đe dọa nếu đem chó về nhà thì dì Út sẽ bỏ về Hội An. Dì Út đã bác lá đơn một cách lạnh lùng. Thú thật là điều này nằm ngoài sự mong đợi của cả nhà.
Nội dung  bản cam kết :
  Ngày 16 tháng 4 năm 2010
BẢN CAM KẾT
Chúng tôi là Bầu và Bí , con của mẹ Huỳnh Kim Em.
Hiện đang cư ngụ tại số nhà K02/03 Lê Văn Long , phường Thạch Thang , quận Hải Châu , TP Đà Nẵng.
Chúng tôi viết đơn này kính xin dì Út- Huỳnh Kim Út đồng ý cho chúng tôi nuôi chó. Chúng tôi xin hứa sẽ thực hiện những nhiệm vụ như sau:
1- Sẽ thay nhau đảm nhiệm việc cho chó ăn, dọn nước tiểu và " ấy ấy" của con chó, việc tắm cho chó.
2- Những khi nhà đi ăn ngoài chúng tôi sẽ tự chịu trách nhiệm chuyện thức ăn cho chó.
3- Chỉ cho con chó ở duới tầng trệt ( bao gồm phòng khách, sân, bếp, nhà vệ sinh tầng trệt), không cho lên sô pha.
4- Nếu con chó tiểu bậy lên giẻ lau nhà hoặc giẻ lau chân, hoặc sô pha, chúng tôi sẽ tự giác giặt phơi sạch sẽ.
5- Sẽ luyện tập cho con chó ăn, đi vệ sinh, ngủ đúng chỗ ( vì con chó còn rất nhỏ nên rất dễ huấn luyện). Địa điểm là nhà vệ sinh tầng 1.
6- Chúng tôi sẽ học tập thật tự giác và chăm chỉ. Đối với Bầu sẽ không sa đà vào máy tính, khi nào dì Út gọi là đứng lên liền. Đối với Bí sẽ không chép thiếu bài, học bài đầy đủ. Không cãi lời dì Út và mẹ. Phân việc gì làm việc nấy, không đùn đẩy hoặc trốn tránh trách nhiệm.
7- Chúng tôi sẽ không để mẹ và dì Út phiền lòng về mọi chuyện cũng như việc nuôi chó.
Chúng tôi tha thiết mong dì Út phê chuẩn và thông qua cho chúng tôi. Xin dì Út mở lòng từ bi thuơng hại cho chúng tôi đang rất rất muốn có một con chó. Chúng tôi xin chịu trách nhiệm về những điều chúng tôi đã hứa ở trên. Nếu chúng tôi vi phạm, chúng tôi sẽ bị trừng phạt bởi pháp luật và tòa án lưong tâm.
                                                   Đà Nẵng , ngày 16 tháng 4 năm 2010
                                                                   Kính đơn
                                                                Nguyễn Hoài Giang ( Bầu)
                                                                 Nguyễn Hoàng Giang ( Bí )
P/S:  .Mẹ Bầu Bí post lá đơn xin nuôi chó của Bầu và Bí. Nhờ các bác, cô, chú, cậu, dì đọc và góp ý giúp với mẹ Bầu Bí là có nên nuôi chó hay ko? và nếu nuôi thì nên dạy con chó cách nào để nó ko làm ô nhiễm môi truờng. Rất mong nhận đuợc các góp ý của cả nhà.
Don1.jpg picture by mebaubi
Don2-1.jpg picture by mebaubi

Chủ Nhật, 11 tháng 4, 2010

Tiếc!

Trên đuờng đi dạo ven biển buổi sáng, tôi thừong hay dừng lại ngắm nghía một khu vườn nhỏ xanh ngắt, trong đó có một ngôi nhà trệt kiểu ba gian hai chái của một cặp vợ chồng già hưu trí. Ngôi nhà lọt thỏm trong một khoảnh đất rộng, bao quanh nó là vuờn xau xanh ngút ngát với đủ loại rau lang, rau dền, bù ngót, mấy cây ớt lúc nào cũng lúc lỉu quả nhờ chủ nhân chịu khó tuới tắm mỗi sáng , mỗi chiều. Bao quanh khoảnh vuờn là một hàng rào bằng dâm bụt, hoa nở đỏ rực trên nền xanh của lá, như một bức tranh thiên nhiên đẹp mà ko cần bất cứ bàn tay của ai sắp đặt. Tôi rất thích ngôi nhà và mảnh vuờn. Bởi lẽ chung quanh nó là những ngôi nhà ống cao vút, chật hẹp. Chủ nhân của các ngôi nhà đó tận dụng đến mức cao nhất những centimét đất cuối cùng để mở rộng không gian ở mà ko hề chú ý gì đến cây xanh. Điều này cũng dễ hiểu bởi con đuờng này là đường mặt tiền ven biển của Đà Nẵng, giá đất ở đây thuộc vào loại cao nhất nhì thành phố. Vì " tấc đất, tấc vàng" nên hễ ai mua đựoc đất trên con đừong này thì phải tận dụng bằng hết cho vừa với số tiền mà mình đã bỏ ra chứ. Âu cũng là lẽ thuờng tình trong thời buổi hiện nay, khi mà phong trào nhà ống và đất phân lô đang trở thành một hiện tuợng phổ biến trong xây dựng đô thị.
Ấy vậy mà, chỉ hơn một tháng ko đi trên con đừong này -  vì hội cà phê của mấy chị chuyển sang một quán khác ngược đuờng của tôi vẫn thuờng đi mỗi sáng - sáng nay chủ nhật thong thả, tôi trở ngựoc lại đừong cũ, tìm lại ngôi nhà và mảnh vừon mình vẫn yêu thích thì ôi thôi- một ngôi nhà ống đang xây dở nằm chễm chệ trên mảnh đất đang vưong vãi những gạch và vôi vữa. Vợ chồng ngừoi chủ nhà đang xăm xúi tuới nước cho bức từong gạch đang xây dở. Và bên cạnh ngôi nhà đang xây còn một khoảng đất trống đang chuẩn bị mở móng thêm một ngôi nhà ống mới. Tôi ngẩn nguời vì tiếc. Cũng không thể trách vợ chồng chủ nhà ấy, có thể họ bị thúc bách bởi con cháu vì bây giờ đất đang là một tài sản có giá trị lớn và có thể đánh đổi tình cảm của nhiều gia đình. Cũng có thể vì ông bà muốn thay đổi không gian sống cho phù hợp với hoàn cảnh xung quanh, bán bớt một khoảnh đất để có tiền duỡng già.
Dù thế nào đi nữa thì tôi cũng rất tiếc một khoảng xanh hiếm hoi ấy. Giá mà. . .