Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2009

Bún chả

Mẹ BB mới học lóm được món miến trộn Thái Lan ở nhà của bạn Quỳnh Anh , tính chiều nay trổ tài để mời cả nhà , nhưng ko biết sao hôm nay chợ lại ko có tôm bạc loại lớn, chỉ toàn tôm đất bé xíu, ko có tôm thì món miến trộn coi như mất một nửa hương vị. Ko lẽ đã mời bạn bè mà lại xù thì coi sao đặng, mẹ BB đổi sang món khác vậy nhé!
Mấy hôm nay trời trở lạnh. Trời lạnh mà ăn món nướng mới ngon. Thôi thì làm món bún chả nướng vậy. Món này làm hơi mất công một tí, nhưng ăn thì rất khoái . Nhất là vào những ngày nghỉ cuối tuần, lúc cả nhà tụ họp đông đủ. Mẹ BB là dân miền Trung nhưng lại khoái ăn món Bắc nên rất chịu khó sưu tầm món ngon. Bún chả là một trong những món ngon ấy mà từ lúc còn bé , mẹ BB đã đọc và tương tư bà bán bún chả trong Gió đầu mùa của Thạch Lam.
Nguyên liệu chính để làm bún chả là thịt heo. Mẹ BB thường chọn mua thịt nạc vụn, và một ít ba chỉ. Thịt xắt nhỏ và bằm trên thớt gỗ. Trong khi bằm thì gia thêm một ít hành củ. Bằm thịt rất mất thời gian và mỏi tay, nhưng mẹ BB vẫn thích hơn là xay thịt bằng cối vì thịt xay khi nướng nhìn lát chả phẳng phiu quá, ko ngon. Thịt bằm xong cho vào thố, ướp tiêu, bột ngọt và một tí nước màu kho cá , để chừng 30 phút mới viên thành từng lát chả, kẹp trong vỉ và nướng trên than hồng mới ngon ( công thức ướp thịt này là mẹ BB tự nghĩ, còn công thức chung như thế nào thì mẹ BB ko biết, bởi phần lớn các món ăn mà mẹ BB nấu đều do thói quen nêm nếm thôi). Thịt ba chỉ xắt lát mỏng và ướp như thịt băm nhưng để riêng vào một cái bát.
Mẹ BB hay làm món này vào những dịp sinh nhật Bầu, Bí hay tụ họp bạn bè nên chuẩn bị các vật dụng khá đầy đủ. Trong bếp luôn có một nồi than , vỉ nướng thịt và một cái quạt nan. Trong khi chờ thịt ngấm gia vị, quạt nồi than cho hồng thì chuẩn bị món dưa góp, nước chấm và rau sống. Dưa góp ăn bún chả thông thường ở ngoài Bắc thì làm bằng củ su hào và cà rốt. Ở Đà Nẵng ít có su hào nên mẹ BB thay bằng đu đủ xanh . Đu đủ và cà rốt xắt mỏng và nhỏ như hạt lựu , xong trộn với một tí muối bóp cho thấm, đem rửa sạch, vắt ráo nước rồi ngâm vào bát giấm ăn hòa đường cát. Rau sống ăn bún chả đúng điệu là phải có rau húng Láng (loại rau húng thân màu tím lá xanh đậm có mùi thơm rất đặc trưng – là loại rau đặc sản làng Láng ở Hà Nội ) , kinh giới, tía tô, xà lách búp và ngò ( rau mùi ). Điểm đặc biệt của món bún chả nướng không nằm ở chả hay thịt mà là nước chấm có pha vừa miệng hay không. Mẹ BB thường pha nước mắm với ít nước ấm, đường, giấm và tí bột ngọt . Nước mắm để ăn bún chả có màu vàng nhạt, hơi có vị chua chua, ngòn ngọt.
Chuẩn bị xong những thứ phụ trợ thì nồi than cũng vừa quạt hồng. Rửa sạch tay, lấy thịt đã ướp nắn thành từng viên nhỏ, đập dẹp xếp đều vào vỉ sắt để trên nồi than. Khi nướng trên than hồng nhớ trở đều vỉ thịt cả hai mặt và quạt nhẹ ko cho lửa bén vào thịt. Hic hic, cái mùi thơm của thịt nướng quyến rũ lắm đấy. Chả thế mà mỗi lần mẹ BB nướng thịt, bác hàng xóm sau hè lại mở cửa sau ra nhòm và nói với sang,” nhà này làm điếc mũi hàng xóm quá”. Chả nướng chín, mẹ BB cho luôn vào bát nước chấm làm sẵn .Có người lại để riêng , khi nào ăn mới cho vô sau. Thịt ba chỉ cũng nướng như chả nhưng nhanh hơn. Cả hai thứ nướng chín cho chung vào một bát.
Thịt nướng xong, cả nhà ngồi vào mâm, mẹ BB mới múc cho mỗi người một bát chả nướng, cho thêm vào một ít dưa góp, tiêu bột và vài lát ớt đỏ xắt mỏng lên trên. Rau sống và bún tươi cho vào đĩa để riêng bên cạnh . Khi ăn, lấy một ít rau sống, bún cho vào bát chả . Ai muốn ăn bao nhiêu tùy thích , miễn là thấy vừa miệng. Ăn bún chả có kèm thêm một tí bia thì càng ngon.
Mời cả nhà cùng ăn nhé ! Chúc mọi người ngon miệng.
----------------------------

Comments (21 total)


Lần đầu em ra Hà Nội, dì em cho ăn bún chả, em cứ tròn mắt khi thấy một tô nước chấm bự chảng. Eo ơi, nước chấm lạt nhách hà, em trộn chung các thứ rồi chan như chan canh, ai cũng tròn mắt ngó em. Hee. Hee. Kể mấy món ăn ngoài đó thì món nào cũng ấn tượng với em hết....
Bắc kỳ 9 nút nè, nhìn hình đã thấy nhớ và thèm bún chả rồi. Híc, bác Kim...chọc...tức vị giác của mẹ con, bác...chơi ác ghê!
Em cũng mới ăn bún chả gần đây, khi ra Hà Nội. Em ăn thấy gần giống như các món bì bún hay bún thịt xào ở quê em.
Nhìn món bún chả của chị hấp dẫn quá,
Co oi,ngon qua' hj`hj`
 TTKH
BB ơi, bún thịt nướng chả là của miền bắc là đúng rồi . Nhưng kiểu ăn của BB thật ra còn thiếu 1 vài thứ (củ hành lá chẻ sợi & dưa leo), và nếu của miền bắc thì thật ra đây là kiểu bắc 54 vì chỉ có miền nam mới ăn nước mắm pha như thế . Ngoài bắc, đúng như bạn caonguyenbui nói đấy, họ không ăn nước mắm như trong nam vì ngày xưa sau 54 ọ nghèo lắm không có nước mắm dư thừa như trong nam . Họ ăn nước chấm gần như là nước muối nhạt nhách thì đúng hơn (mặc dù cũng có trộn 1 tí ti nước mắm nhưng không ngửi thấy gì cả).
Bắc 54 họ chế ra kiểu ăn chấm nước mắm pha này đấy ! Khi ăn thì cho thịt vào bát nước mắm và cho thêm những sợi hành lá chẻ mỏng vào nước mắm nữa .
 MAP M
Mẹ BB ơi! thịt ướp nướng chả và thịc ba chỉ mẹ BB thử ướp thêm với tí mật ong xem sao .Nhưng ướp mật ong thì khi quạt chả phải nhanh tay lật vỉ nướng hơn chút ,cực nhưng mà thấy rõ hiệu ứng nhà ...nướng lém đấy !
 Lỳ
Trời nợ, hình như mình bị hụt một một tô bún chả. Thôi, ngó cho đỡ thèm
 PNH
Trời lạnh mà xơi món nướng này đúng là "nhức xương" rồi. Hoan hô mẹ BB "giỏi việc nước lại đảm việc nhà".
Em còm hồi sáng còn quên một ý, bạn Mập nấu ăn phải quạt than phạch phạch, giờ gặp chị vừa phải quạt than vừa phải bằm thịt bằng thớt, chứ không xay máy, thiệt em bó tay hai người luôn. Nấu ăn tinh tế vậy làm sao em theo nổi!
 okoka
Ngày 8/3, chị nấu món ngon mà em về trễ quá, chắc là còn bún nhiều hơn thịt. Bia cũng hết luôn rồi kìa. Hic hic.
Em thì thấy nếu không có mặt lúc nướng thịt thì hình như đã bỏ qua một phần rất tinh túy của món này là cái mùi thơm điếc mũi, vì khi bỏ thịt vào trong bát nước chấm thì nó không còn thơm như khi nướng nữa.
Ui trời, thèm quá!
Đồng ý với bác cái vụ này lắm lắm, em cũng làm y chang như thế, có chăng chỉ ướp thêm tí dầu vừng, dầu lạc, dầu đậu nành.
Ôi! ướt hết bàn phím rồi ạ!
Hôm nào em thăm nhà chị xin ăn Bún chả nhé! ...
Người phụ nữ đích thực đây rồi! :)
 Ha
9/3 qua xin một tô bún chả cá Bắc nhá... lần đầu tiên đấy nếm thử đấy... hihii... tại vì chỉ đâu có dịp nào ra HN, chỉ quanh quẩn Sài Gòn - Nha Trang thôi mẹ BB ui. Mẹ BB giỏi quá!
Bun cha ngon qua chi oi! Chi that chiu thuong chiu kho vi mon nay phai nuong bang than, mat cong lam! Ngon vay nhung thi thoang moi an chi nhe, boi mon moi mon nuong deu ko co loi cho suc khoe lam!
Ui cha! Em chưa ăn sáng nè ... xin chị một suất chị nhé! Nghe chị tả đã thấy hấp dẫn rồi. Món này ngoài em được chuộng lắm, tụi em ăn thường xuyên hà. Bữa nào chị ra công tác ngoài này em mời chị nha! Không biết chị có vui lòng không đó?
Ui cha! Em chưa ăn sáng nè ... xin chị một suất chị nhé! Nghe chị tả đã thấy hấp dẫn rồi. Món này ngoài em được chuộng lắm, tụi em ăn thường xuyên hà. Bữa nào chị ra công tác ngoài này em mời chị nha! Không biết chị có vui lòng không đó?
bún chả phải thêm bia mới ngon, chị nhỉ, rất nhiều bia, hehe
 BiKien
Hê hê học làm búnm chả ở đâu mà ngon thế. Thèm quá. Em mình toàn cho ăn ngó

Thứ Hai, 16 tháng 2, 2009

17.2 và Những bài ca không đi cùng năm tháng

Hầu như trong các cuộc gặp mặt với bạn bè, anh em thân thiết - những bài ca của một thời máu lửa trong hai cuộc chiến tranh chống Pháp và Mỹ - vẫn luôn là những ca khúc quen thuộc và được hát vang . Những Con kênh xanh xanh, Trường làng tôi, Quê em, Hò kéo pháo, Tiểu đoàn 307. . . hay Trên đỉnh Trường Sơn ta hát; Chiếc gậy Trường Sơn; Nhạc rừng; Cuộc đời vẫn đẹp sao; Hành khúc ngày và đêm, Tiến về Sài Gòn. v.v và .v,v, là những ca khúc quen thuộc mà ai cũng thuộc và hát rất say sưa, cho dẫu chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Vậy mà, có những ca khúc không kém phần hào hùng đã ra đời chỉ mới 30 năm thôi, nhưng dường như đã rơi vào quên lãng. Hay nói đúng hơn là không được nhớ, vì những gì của thời ấy phải được “khép lại”.
Tôi nhớ rất rõ mùa xuân năm 1979 ấy - khi tôi đang vào học kỳ II của lớp 9 thì chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra. Cũng như mọi miền quê khác trên toàn cõi VN, Hội An của tôi cũng xôn xao với những tin tức chiến sự hàng ngày vẫn được thông báo trên các bản tin của Đài Tiếng nói VN. ( Lúc ấy báo in và truyền hình chưa phát triển như bây giờ) . Cùng với các bản tin chiến sự phát thường xuyên là những ca khúc viết về cuộc chiến tranh biên giới cũng nhanh chóng được các nhạc sĩ sáng tác và phổ biến trên làn sóng Đài TNVN. Tôi còn nhớ rất rõ lời của các bài hát đã làm khuấy động trái tim và tình cảm của lớp trẻ thời ấy như “ Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới; gọi toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới. . .” hay “ Đoàn quân vội đi ,đi về biên giới, cũng từ biên giới về, những bầy trẻ nhỏ; đoàn quân lặng yên nhìn đàn em thơ, từng đôi mắt đen xoe tròn, từng đôi mắt mang hình viên đạn. . .”; rồi đến “ Bao nhiêu con tim sững sờ chợt nghe quân cướp tiến đánh VN”, và “ Hãy kết đoàn cùng VN đấu tranh, là bài ca trái tim tháng năm này. . .”. Đó là chưa kể đến những bài tình ca “ Gửi em ở cuối sông Hồng”;” Chiều biên giới”; “ Hát về anh”, “ Hoa sim biên giới “, “ Thư gửi cho nhau”. . . Tôi đã nghe, đã hát và đã thuộc như đã từng hát và thuộc nằm lòng những bài tình ca một thời vang bóng của các nhạc sĩ tiền chiến. Những nét nhạc hào hùng ấy với tôi vẫn còn nguyên sự nóng hổi như mới hôm qua, hôm kia, tôi và các bạn của tôi- cổ quàng khăn đỏ - vừa hát vừa đào công sự trên sân trường hay trồng gai xương rồng ( quê tôi còn gọi là gai lưỡi long) trên các bờ cát dọc biển Cửa Đại làm hàng rào ngăn chặn bước chân xâm lược của ngoại bang. Những lời ca như giục giã người ra trận ấy đã thúc giục bước chân nhiều thanh niên trai tráng quê tôi. Đã có nhiều anh đang học ở trường PTTH Trần Quý Cáp xung phong ra trận. Các anh mới đang học lớp 10, lớp 11, dẫu chưa đủ tuổi nhưng đã viết đơn tình nguyện xin được đầu quân – trong đó có cả những bức thư viết bằng máu.
Và khi cuộc chiến kết thúc, nhiều anh trong số đó đã không về. Tuổi học trò của tôi mang đậm ký ức về những người lính đã ra đi và mãi không về như anh Nguyễn Nô- người phụ trách chi đội của tôi, hay như Lê Đình Chinh và nhiều anh bộ đội hữu danh và vô danh khác đã ngã xuống trên biên giới phía Bắc và Tây Nam Tổ quốc. Không hiểu sao họ đã không được nhắc tới dù xương máu họ đã đổ xuống cho đất nước được bình yên. Và cũng như các anh, những bài ca một thời mang đầy hào khí Đông A – hào khí của một dân tộc “ chỉ biết đứng , không biết quỳ “ đã như rơi vào quên lãng.
Ai quên thì quên , nhưng tôi vẫn nhớ và vẫn hát dù chỉ là hát cho mình nghe. Và vẫn luôn khắc sâu trong tim bốn câu thơ bất hủ trong bài Nam quốc sơn hà của Lý Thường Kiệt “ Nam quốc sơn hà Nam đế cư ; Tiệt nhiên định phận tại thiên thư; Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm; Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư “ .

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2009

Lũ trẻ người Cor trên đỉnh Eo Chim

9 giờ sáng trên đỉnh Eo Chim ( ranh giới giữa hai huyện miền núi Tây Trà và Trà Bồng phía Tây tỉnh Quảng Ngãi ) trời vẫn đen kịt. Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Gió lạnh thổi hun hút như muốn cuốn tất cả những gì có trên đỉnh đèo xuống vực. Đoàn xe chở 500 suất quà “ Cây mùa xuân cho trẻ em vùng sạt lở Quảng Ngãi “ của chúng tôi vừa dừng bánh, bọn trẻ đã ùa tới vây quanh. Trời rét như cắt da. Khoác trên người hai cái áo, vậy mà tôi vẫn nghe buốt đến tận xương. Vậy mà bọn trẻ người Cor ở các bản làng hai bên đèo Eo Chim đã lội bộ cách mấy quả đồi đến đây từ sớm tinh mơ . Nhiều đứa trẻ phong phanh trong tấm áo mỏng, đầu tóc ướt rượt, đôi môi tím tái vì lạnh. Hỏi các anh chị, thầy cô giáo phụ trách sao không mặc áo ấm cho các em, tôi nhận được những cái lắc đầu.
Khi trao quà tết cho các em, nhiều em còn không nhớ mình tên gì. Những ánh mắt trẻ thơ ngác ngơ đến tội nghiệp. Có em học sinh lớp 7 mà chỉ bé như cái kẹo. Có em lên đã lên lớp 5 mà chỉ nhỉnh hơn đứa trẻ mẫu giáo chừng một gang tay. Nhìn áo quần chúng mặc, đôi dép chúng đi trong chân, tôi nghe lòng mình như có ai xát muối. Những thứ tôi đang khoác trên người bỗng trở nên xa xỉ trước bọn trẻ đang trân mình chịu rét. Khoác cái áo ngoài của mình cho một em bé mà tôi không kịp hỏi tên, tôi chỉ mong tấm thân gầy guộc, bé nhỏ của em sẽ bớt run rẩy trước mưa rét. Trong tôi cứ day dứt một câu hỏi mà biết không dễ gì trả lời được: Bao giờ lũ trẻ người Cor trên đèo Eo Chim này mới đủ áo quần ấm để mặc, đủ cơm ngày hai bữa, được học hành và vui chơi như bọn trẻ dưới xuôi? .
Trên đường về, nhìn lũ trẻ hân hoan với túi bánh kẹo và phong bì tiền lì xì nhận được, tôi có cảm giác được an ủi phần nào. Về nhà, kể chuyện cho Bầu Bí nghe, hai đứa dỗi mẹ: Mẹ ko cho con nghỉ học đi với mẹ. Con muốn giúp đỡ các em đó. Áo quần cũ của hai đứa con cũng mặc được vài mùa lạnh mà mẹ. Tôi nói , lần sau đi cứu trợ trẻ em vùng lũ sẽ cho Bầu và Bí đi cùng. Bầu cũng hứa sẽ kêu gọi các bạn góp áo ấm cũ tặng cho các em học sinh nghèo miền núi. Tôi nghe con hứa mà lòng thấy vui hơn. Tôi tự hứa với lòng mình, sẽ làm một điều gì đó cho lũ trẻ người Cor trên đỉnh Eo Chim xa mù kia. Làm bất cứ điều gì, miễn sao các em được ấm hơn một chút trong những tháng ngày giá rét sắp tới. Có ai ủng hộ tôi không nhỉ?

Thứ Năm, 13 tháng 11, 2008

Viết cho em Bí tuổi 12

Mẹ vẫn hay gọi Bí là em Bí vì lúc mới bập bẹ biết nói, Bí muốn gì toàn xưng “ cho em Bí “, dù bây giờ em Bí của mẹ đã lên lớp 6 , bước sang tuổi 12 và tự đạp xe đến trường đi học . Mẹ sinh Bí vào 8g15 phút tối. Em Bí tuổi con trâu tuy vất vả nhưng sinh vào buổi tối thì số sẽ an nhàn.Mẹ đi lấy tử vi cho Bí nghe nói thế, mẹ cũng mong là vậy, chứ đừng long đong như mẹ, con gái út nhé!
Lúc mẹ sinh Bí, nhà mình đang khó. Chia tách tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng, ba vào Quảng Nam, mẹ vừa mang thai Bí lại vừa tất bật lo cho chị Bầu. May mà lúc ấy dì Út thấy mẹ vất vả nên ở lại với nhà mình. Lúc mẹ sinh chị Bầu,mẹ được nghỉ hết bốn tháng . Còn Bí, mẹ chỉ nghỉ đúng một tháng . Nhằm lúc mang thai Bí , căn phòng tập thể nhà mình ở chỉ hơn 10m2 lại tối tăm, ẩm thấp, chị Bầu đau ốm suốt, vậy là mẹ vay mượn bạn bè mua miếng đất để làm nhà. Lúc mẹ sinh Bí , giá đô la lên vùn vụt, mẹ sợ ko trả nổi nên bao nhiêu tiền dành để nghỉ sinh ,mẹ trả hết. Vậy là Bí vừa đầy tháng, mẹ đã phải đi làm rồi. Thương Bí quá mà ko biết làm sao. Một mình mẹ xoay xở lo cho cả nhà , ko đi làm thì lấy gì mà trang trải hả con, nên phải cố.
May mà em Bí ngoan, dễ nuôi nên mẹ đỡ áy náy. Mẹ nhớ lúc mẹ cai sữa cho em Bí, cơ quan mẹ tổ chức đi tham quan phía Nam, vậy là mẹ đi hai tuần. Mẹ đi được hai hôm, gọi điện về nhà, nghe dì Út nói Bí ở nhà xem phim Cánh đồng hoang trên tivi, thấy em bé đang bú mẹ liền vùa khóc vừa chỉ tay vào màn hình nói ” của em Bí, của em Bí”, mẹ nghe mà xót cả ruột vì nhớ con.
Bí đi học rất hay bênh vực các bạn yếu thế,nên được bạn bè gọi là “ Bí đại ca”. Bí sẵn sàng đánh lộn với các bạn trai để bảo vệ bạn mình. Năm Bí học lớp Ba, lớp Bí có bạn My do bị sốt bại liệt hồi bé nên một chân của My bị tật. Một số bạn trong lớp hay trêu chọc My là què.Bí tức lắm. Có một bạn gái trong lớp bắt nạt My, bắt My mỗi ngày đi học phải nộp cho bạn ấy 2 nghìn đồng mới cho My chơi với. My khóc và kể với Bí, vậy là Bí dọa bạn kia không được bắt nạt My nếu ko Bí sẽ thưa cô rồi thưa lên thầy hiệu trưởng . Lời dọa của Bí có hiệu lực, bạn My thoát nạn và xem Bí như ân nhân.
Mẹ hay kể cho chị Bầu và Bí nghe chuyện hồi nhỏ của mẹ nên Bí nhớ. Có lần, giữa buổi mẹ đi làm về, thấy Bí đang đứng trên cái ghế và cúi người trên bếp ga chiên xúc xích. Người Bí thấp mà bếp lại cao, đứng trên ghế trông rất chênh vênh, mẹ hoảng quá la con, Bí cãi lại: Chứ mẹ kể hồi nhỏ mới lớp Ba mẹ đã phải gánh nước, nấu cơm cho ông ngoại; chừ con học lớp Bốn rồi mà, con có còn nhỏ đâu mà mẹ sợ. Mẹ chịu, không nói thêm được lời nào,chỉ nhắc con cẩn thận kẻo hỏa hoạn.
Bí lên lớp 6, vậy là nghiễm nhiên cái xe đạp của chị Bầu trở thành của Bí. Hôm đầu tiên nhập trường, Bí đòi đi một mình tới trường chứ ko chịu mẹ chở đi. Mẹ sợ con gái đi không quen, nên chạy xe theo sau, Bí khoát tay bảo mẹ đi làm đi . Nhìn Bí đạp xe giữa phố đông người, mẹ lo đủ thứ. Buổi chiều con về, cả mẹ và dì Út cùng thở phào.Vậy là yên tâm. Bí nói con lớn rồi mà.Đúng là con gái mẹ lớn thật rồi.
Hôm nay, con bước qua tuổi 12. Hãy luôn là em Bí ngoan của mẹ, của dì Út và chị Bầu nhé , con gái út!

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2008

Chị và em

Chị là một cô gái sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, xuất thân từ một gia đình buôn tơ lụa trên phố Hàng Ngang. Chị có làn da trắng mịn và một mái tóc đen nhánh dài ngang lưng với đôi mắt to tròn có ánh nhìn trong veo mà bất cứ cô gái nào cũng ước ao. Em là đứa con gái sinh ra lớn lên ở Hội An- một thị xã lặng lẽ đìu hiu ( ngày trước vốn được xem là thành phố dưỡng già chứ ko phải là một trung tâm du lịch nổi tiếng như bây giờ). Em tuy to con lớn xác nhưng tồ tuệch, bộc trực , chỉ được mỗi cái thật thà. Vào ĐH, cả khóa Báo 7 có đến 24 đứa con gái, nhưng cô nào cũng thấp bé nhẹ cân, chỉ có hai chị em to cao như nhau, lại cùng học chung lớp Báo viết nên chơi với nhau cho có bạn. Hai đứa ở hai vùng đất khác nhau, hoàn cảnh xuất thân khác nhau, vậy mà lại hợp nhau đến lạ. Chị ghiền cà phê, em ngày ba cữ cũng chìu .Chị thích lang thang, em cũng hay rong chơi. Chị hay cãi lý và thấy cái gì bất bình thì ko chịu được, em cũng ko thua khoản này. Và thế là hai chị em lúc nào cũng kè kè bên nhau cả lúc đi chơi lẫn trong lớp học. Hai đứa con gái to cao nhất lớp, lại hay chọn bàn đầu để ngồi, nên luôn là đối tượng theo dõi của các thầy. Thầy nào mà giảng bài hay thì luôn chọn hai đứa để biết bài giảng của mình có nhập tâm học trò hay ko. Còn các thầy trẻ, yếu bóng vía, hễ giảng bài có va vấp gì, nhìn con chị nhấm nháy con em là biết ngay là mình đang bị học trò soi. Hôm nào bài giảng chán, hai chị em nháy nhau chuồn đi uống cà phê hoặc trốn về phòng ngủ là y như rằng lớp bị thầy giáo CN chửi. Vậy mà chưa bao giờ hai chị em bị lớp trưởng phiền hà, bởi hai đứa đều là chỗ dựa tin cậy của cả lớp cả về các mặt.
Con em ở xa nhà, mỗi năm chỉ về được hai lần vào dịp hè và tết. Mà những năm ấy, Hà Nội khó khăn. Bếp ăn tập thể của trường chỉ có canh toàn quốc và vài ba miếng thịt Tam tạng ( đậu hũ kho thịt mỡ ). Con em luôn thèm đủ thứ, vậy là con chị tha lôi đủ thứ ở nhà vào từ mớ dưa cải, hũ cà muối cho đến bịch ruốc thịt. Cứ hễ thứ bảy, con chị lại còng lưng chở con em nặng hơn 60kg hơi trên đoạn đường hơn 8 cây số từ Cầu Giấy về nhà để hắn được ăn uống bù lại. Bố mẹ kêu con em là con nuôi và hai đứa em của chị coi con em như người nhà, vậy là đứa con gái mồ côi cha , thiếu tình yêu của mẹ lại có thêm một gia đình ấm áp. Mùa đông, Hà Nội rét như cắt da, con em ko quen chịu lạnh, hai chị em cùng kích cỡ áo quần, vậy là con chị có cái áo ấm nào đẹp cũng nhường cho em; có đôi giày mới biết con em thích, cũng để em đi trước. Con em quen được chị mình nhường nhịn,hễ thích cái gì là cứ cười cười ko nói, chị quen tính em nên luôn chịu phần thiệt về mình.
Lần đầu tiên con em đưa chị về quê cũng là lần thực tập đầu tiên của khóa. Hai chị em lăn suốt một tháng trong cái nắng như thiêu của mùa hè miền Trung. Con em là dân Hội An gốc, vậy mà đến khi đưa chị về nhà, hai đứa lang thang trong cái nắng gay gắt ban trưa để tìm góc chụp ảnh. Thấy chị mình xuýt xoa trước từng căn nhà cổ, góc phố rêu, lúc đó con em mới thấy Hội An của mình thật giá trị. Kết thúc một tháng thực tập ở báo QN-ĐN, chị đâm ra mê Hội An và hứa với em năm nào cũng sẽ về thăm Hội An . Bốn năm học vèo trôi, ngày đưa con em ra ga Hàng Cỏ về lại quê nhà, cả nhà chị kéo nhau ra ga. Chuyến tàu hôm ấy dường như ko muốn kéo còi.
Ra trường, mỗi đứa một cơ quan. Con em lấy chồng rồi sinh hai đứa con gái với bộn bề lo toan chuyện cơm áo. Còn chị vẫn một thân vừa làm việc ở một tờ báo ngành vừa một mình toan lo cho cả bố mẹ già và hai đứa em ăn học. Rồi bố qua đời, mẹ một ngày già yếu, cậu em là giảng viên trường ĐH Kinh tế QD HN cứ hết đi học khóa này đến tập huấn khóa khác ở nước ngoài. Cô em út tốt nghiệp ĐH, đi làm rồi lấy chồng. Chị gánh vác hết việc nhà cho các em rảnh rang lo chuyện của mình. Rồi cứ thế, tuổi xuân của chị dần trôi. Nhiều người theo đuổi chị cũng lần lượt ra đi. Con em thương chị và rất sợ chị buồn nhưng hắn ko thể làm gì khác. Trên đời này , hắn chưa sợ bất cứ ai. Hắn là đứa ngang ngạnh, có thể cãi phăng mọi điều nếu thấy sai. Nhưng với chị, hắn luôn sợ bị mắng và ko hề cãi lại chị. Chị đã có nhiều nỗi buồn, hắn ko dám làm chị buồn thêm. Dù biết rằng chuyện hôn nhân của hắn tan vỡ làm chị hắn buồn ko ít. Con em đã nhẫn nhục nghe chị chửi mắng dù biết mình ko làm điều gì sai . Và rồi sau một thời gian, chị biết mình mắng oan em . Con em ko dám nói gì chị mình, chỉ nước mắt lưng tròng và hắn biết chị hắn cũng đang khóc.
Bây giờ, dù gì thì con em cũng hơn chị mình nhiều thứ. Con em có một mái nhà riêng với hai đứa con gái. Dẫu phải vất vả toan lo chuyện cơm áo, nuôi dạy con nhưng con em cũng hạnh phúc vì mình có chỗ để dựa khi về già. Còn chị, đã ở bên kia dốc cuộc đời vẫn chưa có gì riêng của mình. Chị vẫn lặng lẽ đi về, vẫn cười nói hàng ngày, nhưng con em biết chị mình có lắm nỗi âu lo và chỉ biết thương chị mà ko dám nói gì.
Hôm nay chị bước sang tuổi 51. Nhìn mái tóc chị có thêm nhiều sợi bạc chứ ko còn đen nhánh như ngày xưa ấy, con em nghe lòng mình nặng trĩu và nước mắt bỗng dưng lăn dài dù hắn ko hề muốn khóc.

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2008

Chuyện của Bí

Bí vốn thích đánh cầu lông nên từ lúc còn học lớp 3 đã xin mẹ cho học lớp cầu lông của trường. Lúc đó tay Bí còn yếu, phát cầu thấp lè tè lại hay bị rơi xuống đất nên hay bị chê đánh dở, Bí tự ái lắm nhưng ko nói gì. Mấy hôm nay, trời tạnh, buổi tối Bí hay mang vợt ra đường rồi kêu hai vợ chồng bác hàng xóm vốn rất yêu quí Bí ra đánh cầu cùng Bí, tại mẹ hay đi làm về muộn nên ko chơi với con gái được, hơn nữa mẹ đánh cầu dở ẹc nên cũng ko khoái lắm cái vụ cầu lông. Sáng nay, mẹ và dì Út đang ngồi nói chuyện, Bí hớn hở chạy vào khoe: Bữa ni con đánh cầu xịn rồi nghe. Con đánh lên ( phát bóng) giỏi hơn đập xuống. Đánh lên được 10 cái, còn đập xuống chừng 7 cái. Mẹ thấy con đánh cầu lông giống giá xăng ko? Ôi trời, con tôi, lại đi so sánh giá xăng. Mẹ với dì Út được một phen cười nghiêng ngã. Bí bẽn lẽn cười theo, con nói đúng mà mẹ , giá xăng lên nhanh còn xuống chậm, con đánh cầu lông cũng rứa, he he.
Còn nhớ lúc Bí được 6 tuổi, vừa vào lớp 1, đang học đánh vần nên Bí rất hay đọc các câu khẩu hiệu, băng rôn giăng trên đường. Mỗi lần chở Bí và chị Bầu đi chơi, Bí cứ hay lẩm nhẩm mấy câu khẩu hiệu cứ như thầy pháp đọc thần chú. Lúc đó TP Đà Nẵng vừa được Chính phủ công nhận là Đô thị loại 1, nên các băng rôn, áp phích chào đón sự kiện này giăng đầy trên các đường phố. Bí chưa biết đọc số La mã nên cứ đọc Đà Nẵng đô thị loại i. Mẹ sửa lại loại 1, Bí ko chịu, con thấy chữ i mà, mẹ đọc sai rồi. Hì hì. Gì chứ cái vụ cãi này thì Bí ko chịu thua ai, kể cả mẹ.

Từ lúc Bí còn bập bẹ tập nói, đã biết xem dự báo thời tiết giúp mẹ. Cứ hễ đến bản tin thời tiết , dì Út định tắt ti vi là Bí kêu , để mẹ Bí nghe tin bão lụt, mẹ Bí đi viết tin. Ai nghe Bí nói cũng bật cười. Vì mẹ hay xem thời sự trên ti vi để nắm tình hình nên Bí cũng hay xem ké. Tưởng Bí ko biết gì, hóa ra Bí biết nhiều hơn mẹ nghĩ. Có lần bác Phú bên nhà hàng xóm hỏi mẹ tên ông thủ tướng của nước mình là ai, mẹ chưa kịp trả lời Bí nói ngay, ông Phan Văn Khải ( lúc đó ông Phan Văn Khải còn đương nhiệm). Mẹ ngạc nhiên, hỏi tiếp Tổng bí thư, Chủ tịch QH, Bí cũng trả lời ngon ơ. Hỏi đến chủ tịch TP Đà Nẵng, Bí cũng nói rành rẽ, bác Phú mắt tròn mắt dẹt, mẹ cũng ô a: Công nhận là Bí tài thiệt.

Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2008

Mùa thu, màu áo xanh và Đoàn Chuẩn

Chỉ sáng tác hơn 10 bài, nhưng các nhạc phẩm của Đoàn Chuẩn đã đi vào nỗi nhớ của rất nhiều người yêu nhạc tiền chiến. Tôi là một trong số đó. Tôi mê nhạc. Mê từ Văn Cao , Đoàn Chuẩn, Dương Thiệu Tước, Hoàng Giác, Cung Tiến . . . đến Trịnh Công Sơn , Từ Công Phụng, Ngô Thụy Miên . . . tóm lại là mê tất tần tật . Nhớ cái hồi mới ra Hà Nội học, hồi đó ko dễ gì kiếm được nhiều đĩa CD để nghe trên máy tính hay trên đầu đĩa như bây giờ mà dãi dầu lắm mới có được chiếc casset và việc lùng kiếm băng casset cũng ko dễ dàng gì. Một lần qua trường Nguyễn thăm anh Sơn Phước, nghe được băng nhạc Đoàn Chuẩn với giọng ca Khánh Ly ( do Trung tâm Thúy Nga – Paris phát hành) tôi mê mẩn cả người. Và sau đó là bỏ cả học cả ngày trời chỉ để lang thang các hàng sách ở Hà Nội tìm cho bằng được cái băng casset mình yêu thích. Tôi yêu mùa thu và cũng vì thế mà tôi yêu nhạc Đoàn Chuẩn, yêu cái hơi thu bàng bạc trong các tác phẩm của ông. Với Đoàn Chuẩn, mùa thu , tà áo xanh và tình yêu say đắm luôn hiện hữu trong các nhạc phẩm của ông . Có thể tìm thấy các sắc thái, cung bậc của mùa thu trong hầu hết các nhạc phẩm của Đoàn Chuẩn . “ Đây khách ly hương mấy thu vàng ấm. . . “, trong Tình nghệ sĩ “Như duyên em thầm kín – Trong hương thu màu tím buồn...”. ., với Cánh hoa duyên kiếp; hay “Nhớ tới mùa thu năm xưa gửi nhau phong thư ngào ngạt hương...” trong Lá thư, “Với bao tà áo xanh đây mùa thu...”.trong Gửi gió cho mây ngàn bay và “Thuyền ơi sao mê say nhiều quá, đường mê không ai ngăn cản lối, một sớm thu về chuyển bến xuôi, về nơi đâu nữa trời bến nao. . .”, trong Chuyển bến; “Thu đi cho lá vàng bay...” trong Lá đổ muôn chiều đến “ Mùa thu quyến rũ anh rồi . . .” trong Thu quyến rũ hay “ Mưa dồn trôi nước lũ xuôi dòng thả hết bụi nhơ, xuôi dòng trầm câu hát tương tư, nhủ lòng thôi hết những mùa thu. . .”. trong Vĩnh biệt ( hay Vàng phai mấy lá ). Thậm chí trong nhạc phẩm duy nhất viết về mùa xuân là bài “ Gửi người em gái ‘ lại cũng có bóng dáng của mùa thu ” Nhưng một sớm mùa thu, giữa chân trời xanh ngắt, nàng đi gót hài xanh. . .”
Người nhạc sĩ đa tình và đa tài này dường như rất yêu màu áo xanh, và màu áo ấy xuất hiện rất nhiều lần trong các sáng tác của ông . “ Với bao tà áo xanh đây mùa thu “”( Gửi gió cho mây ngàn bay) hay “ Em còn nhớ anh nói rằng, bao giờ em đến với anh , xin đừng quên chiếc áo xanh” ( Tà áo xanh ) “ và “ màu áo xanh là màu anh trót yêu “ ( Thu quyến rũ ).
Hầu như nhạc sĩ nào cũng có những sáng tác về mùa thu . Bởi mùa thu là nguồn cảm hứng bất tận cho các nhạc sĩ, nhà thơ, nhà văn. . . Đặng Thế Phong có Giọt mưa thu; Phạm Đình Chương có Thu ca; Cung Tiến có Thu vàng; Minh Kỳ có Mấy độ thu về; Phạm Trọng Cầu có Mùa thu không trở lại , Trịnh Công Sơn có Nhìn những mùa thu đi và Hà Nội mùa thu v.v.. . hay Phú Quang sau này cũng có rất nhiều sáng tác rất hay về mùa thu . Nhưng chỉ có Đoàn Chuẩn là nhạc sĩ viết nhiều nhạc phẩm để đời về mùa thu. Hơn nửa thế kỷ qua, các bản tình ca về mùa thu của ông vẫn lay động và làm thổn thức bao trái tim. Để rồi “ Thu nay vì đâu nhớ nhiều , thu nay vì đâu tiếc nhiều , đêm đêm nhìn cây trút lá , lòng thấy rộn ràng ngỡ bóng ai về “. . .