Thứ Hai, 22 tháng 3, 2010

Nhớ ba

Ngày mai là ngày giỗ ba. Con nhớ ba và post entry này để thấy ba luôn hiện hữu trong cuộc sống của con và nâng đỡ bước con đi mỗi ngày, dù bây giờ tuổi con đã ko còn trẻ nữa để thấy mình nhỏ dại.
Vậy là đã hơn 30 năm cha con mình xa cách rồi phải ko ba. Con cũng đã một mình lặn lội, bươn chải và trải qua bao thăng trầm của cuộc đời. Để đến lúc này, con luôn tự hào : con chưa làm điều gì để thấy mình ân hận; để vong linh ba ko được vui. Con có thể ngẩng đầu mà nói rằng : con đã làm tất cả để được sống và làm người. Làm một con người đúng nghĩa - dẫu cuộc đời con từ bé đã vất vả, long đong.
Nhà mình ngày xưa giàu lắm. Con chỉ biết có vậy qua chị Hai và mấy cô, mấy chú trong họ. Nhưng đến lúc con và Út sinh ra đời thì nhà mình đã qua thời ấy. Có lẽ do muốn tìm một mụn con trai để nối dõi tông đường nên ba đã phải trải qua nhiều biến động trong cuộc sống. Con thấu hiểu nỗi niềm này khi biết má đã trải qua hơn mười lần sinh nhưng cuối cùng chỉ giữ được mỗi mình chị Hai. Mẹ con cũng vậy, bốn lần sinh nở nhưng chỉ có con và Út. Lại là con gái. Con biết chuyện trọng nam khinh nữ ăn sâu trong tiềm thức những người dân quê mình nên chuyện ko có con trai là nỗi thất vọng lớn nhất đời ba. Con ra đời trong sự háo hức chờ đợi của cả nhà nhưng lại là gái. Sự thất vọng ấy lớn đến nỗi ba ko thèm tìm tên đặt cho con. Ba chặc lưỡi, nhà mình có con Kim Anh rồi, đặt tên cho hắn là Kim Em đi. Vậy là cái tên khiêm nhường ấy theo con suốt cả cuộc đời.
Con lớn lên mà ko sống với ba. Con ở với mẹ , lây lất cả ngày với đám trẻ con trong xóm, chơi đủ trò nghịch ngợm mà chỉ có mấy đứa con trai mới chịu nổi. Có lẽ do hoài vọng về một đứa con trai cho dòng tộc khi mang thai con,nên con sinh ra tính tình giống con trai nhiều hơn con gái. Con lì lợm, phá phách và ko biết khóc là gì. Đến năm con học lớp Hai, má mới đem con về ở chung với ba và em Út. Út từ nhỏ hay đau ốm lại là út ít nên được ba cưng chìu, còn con lì hay cãi nên hay bị ba đánh. Vậy là con đâm ra ganh tị với Út. Tối tối hai chị em ngủ chung với nhau con hay nhéo hắn và dọa hắn ko cho chơi cùng, Hắn sợ con một phép nhưng ko dám nói với ba. Có lẽ trong suốt cuộc đòi mình , chỉ có thời gian được sống với ba ( từ lớp Hai đến lớp Năm ) là con cảm thấy mình hạnh phúc nhất, dù hay bị ba đánh đòn vì tội trốn ngủ trưa đi tắm sông, đi hái trộm mận và chọc chó sủa cho hàng xóm đến mắng vốn.
Con lên lớp 4, sức khỏe của ba suy giảm, ba bị mờ cả hai mắt , chỉ có thể đi lại trong nhà. Má cũng bị đau nặng vì bị xuất huyết não ( bây giờ mới biết bệnh có tên ấy) chứ ngày trước toàn gọi lên tăng xông và liệt nửa người. Con nhớ hồi ấy, để có tiền chữa bệnh cho má, ba đã phải bán đi tất cả những của cải trong nhà từ cái đồng hồ treo tường, tủ chén bát sứ , rồi đến bộ ván gõ đẹp nhất trong làng , bộ bàn ghế, cái sập gụ lim. .. Những đồ vật đã gắn bó với gia đình mình từ những năm ba ăn nên làm ra. Nhà mình khánh kiệt. Bữa ăn của mấy cha con chỉ có canh hến nấu rau dền do con đi hái về sau giờ học và cá vụn, mắm cái . Họa hoằn lắm vào ngày giỗ, ngày tết nhà mình mới được ăn thịt heo. Con nhớ vì ăn hoài món đậu tây xào suông( đậu cô ve - trồng trong vườn nhà) mà đến bây giờ con Út ko bao giờ chịu ăn món ấy vì sợ. Nghèo khó, bệnh tật, nhưng chưa bao giờ con nghe ba than thở hay nhờ vả ai . Dù trước đó, khi còn khá giả , ba đã giúp rất nhiều người và họ đều sung túc.
Học hết lớp 5 con phải về quê ở với cậu để được đi học . Đến lúc ấy con mới biết khóc . Con khóc vì xa ba,xa má, xa con Út và thương thân mình. Những lần hiếm hoi được về thăm nhà, con ko hề kể cho ba nghe những vất vả, buồn tủi mà con phải chịu vì con sợ ba buồn. Cậu thương cháu , nhưng là đàn ông , cậu ít quan tâm đến những việc vặt vãnh nên con phải làm mọi việc nặng trong nhà và luôn bị mắng nhiếc là đồ ăn hại. Con ở quê ngoại được một năm thì giải phóng, con mừng như chim sổ lồng. Con về lại nhà mình, ba ko đủ sức cho con đi học vậy là ngày ngày con mang rổ bánh ra bán ngoài bến đò kiếm ít tiền chợ. May mà chị Hai thương em nhỏ dại, cho đi học lại nhưng nhà chị nghèo mà đàn con đến bảy đứa. Cả ba và má với con Út đều do một tay chị lo, thêm một miệng ăn nữa thì tội chị quá. Vậy là con đi làm ô sin giữ em, giúp việc nhà để được học tiếp. Điều làm con cảm thấy tự hào là dù nghèo, thiếu thốn mọi thứ nhưng con vẫn học giỏi và luôn là học sinh giỏi Văn của thị xã, của tỉnh. Và con đã học hết cấp ba bằng chính sức lao động của mình. Hè năm nào con cũng đi gánh đá , nấu cơm thuê và làm đủ việc mà người ta mướn mình để có tiền dành dụm mà mua sách vở đi học.
Con vào ĐH ko dễ dàng như các bạn cùng trang lứa. Trong lúc đi làm thuê, con vô tình được biết có tuyển sinh lớp Phóng viên báo chí của tỉnh QN-ĐN và con đã mò mẫm tự làm hồ sơ dự thi.Con ngố đến mức ko phân biệt được đâu là CTV và PV , nên trong lá đơn của con, con ghi xin thi vào lớp CTV. Và may mắn đã mỉm cười với con.Con đỗ đầu khóa, và sau một năm học tập , con là một trong số 6 người được tuyển thẳng về báo QN-ĐN. Con đã lặng lẽ làm việc và ôn thi ĐH để hai năm sau trúng tuyển vào ĐH Báo chí ở HN. Có lẽ chẳng bao giờ ba tin đứa con gái nghịch ngợm của ba lại trưởng thành như vậy, đúng ko hả ba. Con đã ra đời và làm đúng công việc mà con yêu thích . Dù cuộc sống riêng tư của con ko được trọn vẹn, nhưng con luôn tự hào về nghề nghiệp của mình và nhờ nó mà con có được hạnh phúc – hạnh phúc của người chọn được công việc phù hợp với mình.
Song điều luôn làm con băn khoăn, day dứt là khi con có được một cuộc sống đàng hoàng, đã có thể lo được cho ba thì ba ko còn. Nhiều bữa ăn, nhìn các con của mình ăn uống đầy đủ con nhớ ba đến quặn lòng và cứ thầm ước giá ba còn sống,con sẽ nấu những món ăn mà ba ưa thích, dù năm nào giỗ ba , con cũng nấu canh khoai môn, xào hành củ với thịt gà và thịt heo rang mặn. Và chắc hẳn ba sẽ thương yêu con hơn khi biết rằng , cái quá khứ khó nghèo hằn sâu trong con đến nỗi con ko quen ăn thịt cá. Với con, mỗi bữa ăn chỉ cần rau dưa là đủ, dù cuộc sống của con hiện nay ko đến nỗi nào.
Với con , điều quan trọng nhất trong cuộc đời mà con ko cảm thấy ân hận là con đã sống đúng theo lời dạy của ba” Đói cho sạch, rách cho thơm”. Con sẽ sống như vậy đến cuối đời và sẽ dạy cho hai con gái- cháu ngoại của ông- điều này. Họ hàng thường nói con giống ba. Con tự hào về điều đó . Giống ba có nghĩa là giống cái tính biết sống vì người khác, biết yêu cái đẹp ( nhìn ngôi nhà ba đã xây dựng từ hơn nửa thế kỷ đến bây giờ vẫn được khen là đẹp nhất làng con hiểu ba của con có cặp mắt rất tinh đời) , và ko bao giờ làm điều gì xấu dù biết rằng việc ấy sẽ đem lại lợi ích riêng cho mình. Mọi người thường tự hào về cha mẹ của mình là ông này, bà nọ. Còn con, con tự hào con được là con của ba - của một người ko có danh phận gì , bình thường giữa cuộc đời . Nếu có kiếp sau,con cũng xin được làm con của ba. Ba ơi, ba là người đàn ông con yêu thương và kính trọng nhất trên đời!

Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2010

Nhớ Tết phố xưa



Quê tôi là một làng nhỏ nép mình bên dòng sông Hoài. Từ nhà tôi xuống phố ( ở quê tôi mọi người thường gọi Hội An là phố) chỉ chừng dăm phút đi bộ, nhưng với đôi chân và suy nghĩ của những đứa trẻ ở độ tuổi tôi ngày ấy – phố là một thiên đường. Mỗi lần được xếp thứ hạng cao trong lớp, tôi lại được ba cho đi phố chơi. Với tôi đó là một niềm vui sướng không gì tả nổi. Đi phố với ba nghĩa là được ngắm phố phường, được ăn cao lầu và hễ mỏi chân thì được ba cho đi xích lô về nhà.
Đi chơi phố ngày thường đã vậy, đi chơi phố ngày tết – với tôi quả là không còn niềm hạnh phúc nào bằng. Tôi nhớ như in những cái Tết ngày còn thơ bé. Sáng mồng Một tết, chị em tôi xúng xính trong bộ quần áo còn nguyên mùi hồ theo chân ba tôi đi viếng mộ ông bà và chúc tết các cô, chú trong phố. Trong tôi, cái cảm giác vui mừng khi được người lớn lì xì cho những tờ tiền giấy mới cứng còn thơm mùi mực như còn theo mãi đến tận bây giờ. 
Phố phường Hội An ngày tết như khoác lên mình một bộ áo mới. Cái không gian buôn bán tất bật ngày thường đã biến mất, thay vào đó là một Hội An với những cánh cửa gỗ của các ngôi nhà dán đầy những câu đối đỏ, trên cao treo đèn lồng rực rỡ và trước hiên nhà nào cũng đầy những chậu hoa chen nhau khoe sắc thắm. Những ngôi nhà ngày thường vốn đóng cửa im ỉm nay cũng mở toang cho không khí tết ùa vào. Mùi hương trầm toả ngan ngát suốt từ đầu đường đến cuối phố. Tôi vừa đi vừa tò mò dán mắt vào những ngôi nhà của người Hoa dọc hai bên đường Nguyễn Thái Học được trang hoàng lộng lẫy như những cung điện mà ngày thường với tôi – nó bí ẩn như những câu chuyện cổ tích mà tôi thường đọc.Người đi chơi tết ken dày trên các đường phố hẹp. Trên gương mặt ai cũng nở nụ cười tươi kèm theo những lời chúc tụng may mắn, an lành. 
Ngày thường đi phố với ba chỉ độ dăm phút đã mỏi chân, còn ngày tết tôi lẽo đẽo theo chân ba đi hết nhà này qua nhà khác mà vẫn không thấy chán. Đến nhà nào, chị em tôi cũng được cô, chú cho nếm đủ thứ bánh mứt và những món ăn mà đến bây giờ mỗi khi nhớ đến tôi lại thấy cồn cào trong dạ. Đó là những chiếc bánh đậu xanh hạt sen được viên tròn như những hòn bi ve gói trong giấy bóng kính được trang trí bằng những tua rua nhiều màu sắc. Vị bánh ngọt lịm, thơm phức như tan ra trên đầu lưỡi, trôi đến đâu biết đến đấy. Lớn lên đi nhiều nơi, từng nếm nhiều loại bánh cao cấp nhưng chưa bao giờ tôi cảm nhận được vị ngon tuyệt vời như những chiếc bánh đậu xanh ở quê tôi những ngày tết tuổi ấu thơ.
Còn bây giờ, với tôi – mỗi lần về thăm phố ngày tết , tôi luôn cảm giác như mình đã đánh mất một vật gì quí báu mà không biết đó là thứ gì. Trở thành một thương hiệu du lịch nổi tiếng, Hội An ngày nào cũng tràn ngập du khách. Nhà hàng, cửa hiệu buôn bán hàng lưu niệm mọc ken dày trên phố và mở cửa hầu như quanh năm- kể cả những ngày tết - để phục vụ khách du lịch.Người ở phố bận rộn với chuyện buôn bán, mưu sinh nên cũng chẳng còn quan tâm đến chuyện lo Tết như ngày xưa. Và cũng chẳng còn ai chịu khó ngồi làm mứt gừng, gói bánh tét, bánh nổ, bánh hột sen như những ngày tôi còn thơ ấu. 
Dẫu biết rằng đó là tín hiệu tốt để phố của tôi vươn lên trong xu thế hội nhập, để người dân quê tôi thoát nghèo; nhưng cứ mỗi lần tết về trong lòng tôi vẫn man mác buồn - một nỗi buồn không gọi thành tên!

Thứ Năm, 21 tháng 1, 2010

Hoa Đà Lạt

May mà cứu đựoc cái thẻ nhớ nên những tấm ảnh hoa của mình chụp không bị mất. Hôm nay mới rảnh để post lên. Mẹ Bầu Bí vốn mê hoa nên có những loài hoa mẹ Bầu Bí thích thì chụp chứ không biết tên, nên mẹ BB tạm gọi là Không tên. Dù có tên hay không tên thì hoa nào cũng đẹp. Mời cả nhà cùng ngắm , để xem tay nghề của mẹ Bầu Bí có lên đuợc chút nào không nhé!
Hoa1.jpg Hoa 1 picture by mebaubi
Hoa tím bên hồ
MaiAnhao.jpg Hoa 10 picture by mebaubi
Mai anh đào bên hồ Xuân Huơng
Hoa9.jpg Hoa 9 picture by mebaubi
Hình như là một loài địa lan
Hoa8.jpg Hoa 8 picture by mebaubi
Cúc tím
Hoa7.jpg Hoa 7 picture by mebaubi
Không tên 1
Hoa4.jpg Hoa 4 picture by mebaubi
Không tên 2
Hoa6.jpg Hoa 6 picture by mebaubi
Hoa này tên rất đẹp nhưng mẹ BB không nhớ nên cứ gọi là Không tên 3
Hoa3.jpg Hoa 3 picture by mebaubi
Không  tên 4
Hoa2.jpg Hoa 2 picture by mebaubi
Còn đây là hoa hồng.

Thứ Tư, 6 tháng 1, 2010

Dân Quảng Nam - không cãi mới lạ!

Không cãi , không phải ngừoi Quảng Nam. Đó là một nhận xét khá bao quát và chính xác về con nguời xứ Quảng. Cãi là một thuộc tính và chính điều đó đã làm nên sự khác biệt của nguời Quảng Nam với các vùng miền khác. Nghe không thuận tai – cãi, nghe thuận tai – cũng cãi, tóm lại là cãi tất tần tật – cãi nhưng vẫn nghe và làm theo cái đúng.
Về bất cứ làng quê nào ở Quảng Nam, nếu muốn hỏi đừong, bạn sẽ nhận đuợc câu trả lời như một câu hỏi nguợc lại của ngừoi đựoc hỏi và nghe xong thì tức anh ách vì cách nói ngang ngang của ngừoi Quảng Nam. Năm 1986, tôi tìm về xã Duy Trinh ( huyện Duy Xuyên) để viết về nghề trồng dâu nuôi tằm ở đây. Đạp xe từ ngã ba Nam Phước lên tới nhà thờ Trà Kiệu, đang lớ ngớ trước một cái ngã ba không biết nên rẽ lối nào về HTX dệt Duy Trinh , gặp một bác nông dân đang vác cái cuốc trên vai duới ruộng buớc lên tôi đạp rấn tới rồi dừng lại hỏi đuờng. Nghe tôi hỏi: Bác ơi, cho con hỏi đừong ni về HTX Dệt Duy Trinh phải không bác? Bác nông dân không trả lời vào câu hỏi của tôi mà nói thủng thẳng như để mỗi mình nghe: Đường ni không đi về Duy Trinh chớ đi mô ?. Vậy đó, nếu không phải dân Quảng Nam thì sẽ chẳng biết đừong nào mà lần, bởi lẽ nguời Quảng Nam hay nói nguợc lại. Thay vì trả lời : Đúng rồi, đừong ni đi về Duy Trinh đó. Hay : Ừ, đi thẳng đuờng ni là tới Duy Trinh thì bác nông dân đó lại biến câu trả lời thành câu hỏi ngựoc lại.
Một đồng nghiệp của tôi( nhà báo Trưong Điện Thắng ) kể rằng: Một lần anh đựoc phân công về HTX nông nghiệp Bình Tú ( huyện Thăng Bình) viết bài.  Hồi đó, trụ sở của các cơ quan xây dựng không khang trang và có bảng hiệu hoành tráng như bây giờ nên anh không tìm thấy trụ sở của HTX ở đâu bèn lân la hỏi ngừoi đi đuờng. Lúc đi ngang một ngôi nhà cũ kỹ không thấy có biển hiệu gì , gặp một cậu học trò đạp xe đi nguợc lại, anh hỏi cậu : Em ơi, HTXNN Bình Tú ở đâu? Cậu học trò nói ngang ngang: Bộ đui na không thấy? Thì ra ngôi nhà cũ mà anh Thắng vừa đi ngang là trụ sở làm việc của HTXNN Bình Tú. Cậu học trò ấy không những không chỉ đừong mà còn mắng nguời hỏi đuờng bằng một câu khá ác khẩu. Đó là cái cách trả lời của nguời Quảng Nam mặc dù họ không có ác ý gì.
Ai là dân Quảng Nam cũng đều quen với cái cách trả lời ngược ngạo không giống ai này. Nếu gặp một bà già cầm rổ đi chợ, hỏi: Bác đi chợ hả bác? Bà già này sẽ hỏi lại ngay: Ủa, chớ tau không đi chợ thì đi chơi na? Hoặc nếu hỏi thăm sức khỏe: Lâu ni bác vẫn mạnh giỏi chớ? Thì sẽ nhận đựoc câu trả lời rất cắc cớ: Chớ mi thấy tau bịnh hồi mô?. Tuy khẩu khí ngang nguợc như vậy, nhưng nguời dân Quảng Nam rất hồn hậu và tâm địa rất tốt. Họ nghĩ sao nói vậy, không màu mè, đưa đẩy. Nếu đến nhà ai, gặp bữa cơm mà chủ nhà mời một câu thì cứ tự nhiên ngồi vào mâm chứ đừng đợi mời câu thứ hai. Sẽ không ai mời câu thứ hai đâu, bởi lẽ không ăn thì thôi, không ai rảnh mô mời hoài. Nguời Quảng Nam không quen khách khí và mời chào đon đả như nguời Bắc. Họ “ ăn cục, nói hòn” và hễ cãi là cãi tới cùng.
Tôi kể lại chuyện tôi bị ăn đòn giữa chợ hồi nhỏ vì cái tật cãi. Lúc tôi mới 8 tuổi, ba tôi cho tôi đi theo chị Hai tôi để học buôn học bán. Bữa chiều đó chị Hai tôi bưng trái mít chín ra chợ Ngọc Thành bán và dắt tôi đi theo. Ra chợ đựoc một lúc, có bà kia đến hỏi chị Hai tôi trái mít bao nhiêu tiền. Chị tôi ra giá 20 đồng. Bà kia trả 10 đồng, chị Hai tôi nói: Hồi nãy có nguời trả tui 15 đồng rồi mà chưa bán. Thấy vậy, tôi bật ra cãi: Nãy chừ có ai trả mô? Chị Hai tôi tức quá, tát tôi một tai thật đau. Tôi vừa khóc vừa ráng gân cổ lên cãi: Chớ chi nữa, hồi nãy chừ em có thấy ai trả đồng mô đâu? Chị Hai tôi tức quá, tát thêm cho một tai nữa và than: Trời ơi, ngu chi ngu dữ rứa trời. Buôn bán mà thiệt thà kiểu nớ chắc hết vốn.
( Báo TT đang có một hồ sơ rất hot về chuyện cãi của dân Quảng Nam. Mẹ Bầu Bí là dân Quảng Nam " chính hiệu con nai vàng ngơ ngác" bèn viết cái này ra góp chuyện)

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2009

Ông già Noel - Chuyện bây giờ mới kể

Thu2.jpg picture by mebaubi
Sau đây là câu chuyện về ông già Noel mà tôi giữ kín từ nhiều năm nay, bây giờ Bầu đã lên lớp 10 , Bí học lớp 7 - đã quá tuổi nhận quà của ông già Noel nên mẹ Bầu Bí mới đem chuyện này ra kể - và chắc rằng nếu Bầu và Bí đọc đựoc sẽ hiểu và tha lỗi cho mẹ.
Tôi là dân ngoại đạo. Nhưng từ bé, mỗi lần Noel về, tôi vẫn hay theo lũ bạn trong xóm đi xem lễ ở nhà thờ và nhìn những món quà mà bọn trẻ con xóm đạo nhận đựoc vào ngày Chúa giáng sinh mà thèm thuồng. Trong suy nghĩ của tôi, ông già Noel là có thật. Trong giấc mơ trẻ thơ của tôi, cứ vào đêm Giáng sinh là ông già Noel lại  xuất hiện với chiếc xe kéo và bầy tuần lộc cùng với túi quà to tướng sau lưng đến từng nhà phân phát những món quà be bé, xinh xinh cho những đứa trẻ ngoan, học giỏi, trong đó có tôi. Dù giấc mơ của tôi chưa bao giờ trở thành hiện thực, song trong những năm còn niên thiếu, tôi luôn cố gắng chăm học và luôn hy vọng rằng trong một đêm giáng sinh nào đó, biết đâu ông già Noel sẽ đến và gõ cửa nhà tôi.
Cho đến khi Bầu và Bí lần lượt ra đời , tôi luôn mong các con tôi có một niềm tin trọn vẹn và tốt đẹp vào ông già Noel. Và khi Bầu bước vào lớp Một, tôi đã nói với Bầu  rằng để được ông già Noel đến nhà tặng quà trong đêm Giáng sinh, con tôi phải viết thư cho ông và phải hứa với ông sẽ ngoan hơn, học giỏi hơn. Những bức thư gửi ông già Noel hàng năm được các con tôi viết luôn nắn nót, cẩn thận. Từ Bầu rồi đến Bí đều làm như vậy.
Tôi nhận nhiệm vụ kiểm duyệt và đi gửi thư cho ông. Những lá thư của hai đứa viết tuy lời lẽ ngô nghê con trẻ nhưng tràn đầy tình cảm. Trong thư, ngoài việc thông báo kết quả học tập của năm trước với ông già Noel, cả hai còn hứa sẽ đạt điểm cao trong đợt kiểm tra học kỳ 1, hứa sẽ ngoan hơn, chăm học hơn và dành thời gian giúp đỡ mẹ nấu cơm, quét nhà. Một người bạn thân của tôi đã tình nguyện viết những lá thư hồi âm cho các cháu với tư cách là ông già Noel. Những lá thư này được tôi để chung trong gói quà mà Bầu và Bí đề nghị được ông tặng và lén đặt trên đầu giường trong đêm Noel lúc hai đứa đã ngủ say. Sáng dậy, nhìn các con tôi vui mừng với món quà được ông già Noel tặng và chăm chú đọc lá thư ông viết, tôi vui lây với niềm vui thơ trẻ của con.
Năm Bầu lên 9 tuổi và đang học lớp 3, cháu rất thích một cây trượt (giống như chiếc xe đẩy) để chiều chiều mang ra công viên chơi với các bạn. Biết rằng tôi sẽ không đồng ý nên Bầu nói rằng con sẽ viết thư xin ông già Noel tặng vào dịp Giáng sinh 2002. Vào thời điểm ấy giá cây trượt này lên đến hơn 200.000 đồng. Không thể tặng con một món quà có giá trị lớn như vậy khi cháu còn quá nhỏ, hơn nữa tôi không muốn con mình quen với kiểu muốn gì được nấy; nên tôi khuyên Bầu : “Còn rất nhiều bạn nhỏ khác có hoàn cảnh sống khó khăn và các bạn ấy rất mong được ông già Noel tặng quà. Nếu ông tặng con chiếc xe trượt thì các bạn nhỏ ấy sẽ không có quà, bởi vì muốn mua được chiếc xe trượt thì ông phải bớt các phần quà khác lại. Mẹ thật sự không muốn vì một mình con mà nhiều bạn khác không nhận được quà của ông già Noel”.
Nghe tôi nói vậy, Bầu lặng thinh và ra chiều suy nghĩ. Một tuần sau, cháu đưa thư cho tôi và nói: “Con nói với ông tặng con món quà gì cũng được. Ông để tiền mua quà cho các bạn nhỏ khác”. Năm Bầu học lớp 5, Bầu đã biết quan tâm đến nhiều người sống chung quanh mình. Những điều ấy đã được thể hiện trong lá thư cháu gửi ông già Noel làm tôi hết sức xúc động: “Noel năm nay con chẳng mong muốn gì nhiều. Con chỉ xin ông gửi phần quà ông sẽ tặng con đến các em nhỏ bị nhiễm chất độc da cam. Con chỉ mong như vậy, ông giúp con nhé! Con chào ông già Noel!”.
Trong suy nghĩ của các con tôi, ông già Noel có thật và đang sống ở một đất nước xa xôi - nơi ấy rất lạnh và có nhiều tuyết rơi nên ông luôn mặc bộ đồ ấm và đội mũ màu đỏ. Hằng ngày ông làm nhiều việc vất vả kiếm tiền gửi tiết kiệm để mua quà cho các bạn nhỏ ngoan trong đêm Giáng sinh. Và tôi cũng khẳng định với Bầu và Bí : đúng là như thế!
Mẹ Bầu Bí chép lại một vài bức thư của Bầu và Bí đã viết gửi ông già Noel nhé!
Đà Nẵng -13.12.2004
Con chào ông già Noel!
Ông còn nhớ con chứ ạ? Con là Hoài Giang – bé Bầu đây ông ạ!
Ông ơi, năm lớp 4 con đã đạt đựoc danh hiệu “ Học sinh xuất sắc” và “ Cháu ngoan Bác Hồ”. Còn năm nay, con đã đựoc vào đội tuyển “ Chuyên Toán – Tiếng Việt” khối lớp 5 của trừong. Ồng ơi, không biết năm nay con có thể thi đậu vào truờng Nguyễn Khuyến đựoc hay không? Con luôn hy vọng và sẽ phấn đấu học tập để đạt đựoc kết quả thi tốt nghiệp tốt và đậu vào trường Nguyễn Khuyến. Và con hứa với ông là sẽ như vậy.
Ông già Noel ơi!
Noel năm nay , con chẳng mong muốn gì nhiều. Con chỉ xin ông gởi một phần quà nhỏ mọn của con cho các em nhỏ bị nhiễm chất độc màu da cam. Cháu chỉ mong như vậy!
Con chào ông .
                           Nguyễn Hoài Giang
                       Lô 15 B4 Lý Tự Trọng nối dài
 Vì mẹ Bầu Bí nói với hai đứa là lên lớp 6 sẽ không đuợc ông già Noel tặng quà, vì ông để tiền mua quà cho các em nhỏ, nên lên lớp 6 Bầu rất tiếc và vẫn gửi thư cho ông với một niềm tin sâu sắc là vẫn có ông già Noel thật. Đến bây giờ bí mật này cả Bầu và Bí vẫn chưa biết là mẹ chính là ngừoi đạo diễn mọi chuyện.
Đà Nẵng , 12.12.2005
Ông già Noel kính mến!
Một năm nữa lại lặng lẽ đi qua. Vậy là cháu lại đựoc cùng gia đình đón lễ Giáng sinh.
Cháu biết năm nay cháu sẽ không đựoc ông phát quà nữa. Nhưng cháu vẫn cứ thích viết thư cho ông đấy, ông ạ! Cháu không xin quà cho cháu mà là cho các bạn nhỏ mồ côi phải lăn lộn ngoài đời để kiếm sống. So với nỗi khổ của các bạn nhỏ ấy thì cháu thật nhỏ bé biết bao. Như thế là đã làm một việc tốt phải không ông?
À, ông ơi, thế là cháu đã thực hiện đúng lời hứa rồi đấy ạ! Cháu đạt đựoc giải Nhì học sinh giỏi thành phố và đậu vào trừong chuyên Nguyễn Khuyến.Ông sẽ rất vui phải không ông? Cháu hứa năm sau cháu sẽ đạt đựoc thành tích cao hơn.
Thư đã dài, cháu xin ngừng bút. Chúc ông mạnh khỏe, vui vẻ để đi phát quà cho trẻ em.
                                                                                                 Cháu yêu quý của ông
                                                                                                           Bầu
                                                                                              Nguyễn Hoài Giang
Và đây là thư của Bí năm Bí học lớp Hai
Đà Nẵng, ngày 12 tháng 12 năm 2004
Ông già Noel kính mến! Đã một năm trôi qua cháu lại đựoc viết thư cho ông, cháu rất vui ông ạ! Vì lại một lần nữa cháu đựoc đón Giáng sinh.
Dạo này ông có khỏe không?
Cháu và gia đình cháu đều rất khỏe. Dạo này cháu đựoc nhiều điểm 10. Cháu biết bây giờ chị Bầu đã lớn rồi nên không đựoc ông tặng quà nữa. nhưng chị ấy vẫn cố gắng học cho thật giỏi để ông vui lòng.
Cháu vẫn nhớ năm trước đựoc ông tặng chú thỏ bông rất dễ thuơng và những quyền truyện.
Trước khi dừng bút, cháu chúc ông mạnh khỏe, sống lâu và cháu xin hứa sẽ luôn cố gắng học giỏi, ngoan ngoãn.
Cháu của ông
                                                                                                                               
Năm Bí học lớp Ba
 Đà Nẵng, ngày  15 tháng  12 năm 2006
Ông già Noel kính mến!
Đã qua một năm rồi, ngày Giáng sinh lại tới. Trên khắp thế giới mọi nguời đều nô nức tưng bừng đón Noel. Cháu cũng vậy ông ạ. Vừa rồi thi giữa kỳ I, cháu đựoc điểm 10 hết đấy ông ạ. Năm nay, cháu chẳng biết sẽ đựoc tặng món quà nào, cháu nghĩ nếu đựoc cùng ông đi phát quà cho các bạn nhỏ khác thì vui biết mấy ông nhỉ!
À, năm trước cháu nhớ rằng ông muốn có một bức tranh phải không ạ?
Bức tranh đó cháu đã hoàn thành rồi đấy ông ạ! Thôi thư đã dài, cháu xin dừng bút. Cháu chúc ông mạnh khỏe, sống lâu.
Cháu của ông
Bé Bí
TranhBeBi.jpg picture by mebaubi

 Thật lòng là tôi muốn giữ kín chuyện này để sau này khi Bầu và Bí trửong thành mới kể. Nhưng Noel năm 2004, bạn tôi là Biên tập viên báo Tuổi  Trẻ ( người đuợc ủy nhiệm của tôi viết thư cho Bầu Bí ) khuyên tôi nên lấy câu chuyện này viết cho trang Noel của báo vì hôm đó kẹt bài quá. Nể bạn, tôi viết nhưng ko dám ký tên thật mà là ký bút danh Ngân Hà. Bài báo đó đựoc chọn đăng trên mục Thời sự suy nghĩ số báo ra ngày 24.12.2004. Tờ báo đó tôi giấu biến đi không cho Bầu và Bí nhìn thấy vì sợ chúng nó biết là mẹ mình đã viết câu chuyện thật của hai đứa.
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=61130&ChannelID=87




Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2009

Bánh xèo



Không như bánh xèo Nam Bộ to như một cái bánh tráng với đủ các loại nguyên liệu từ thịt, tôm, trứng, đậu xanh, nấm… và chỉ ăn một cái là no cả ngày; bánh xèo miền Trung thường đúc trong một cái chảo nhỏ nhỉnh hơn cái miệng bát một chút. Bánh làm bằng bột gạo khuấy vừa với nước lạnh, cho tí muối bột, thêm một chút bột nghệ cho vàng và nguyên liệu làm bánh gồm tôm, thịt ba chỉ, giá đậu xanh. Nghe có vẻ đơn giản vậy, nhưng để làm được những chiếc bánh xèo ngon cũng đòi hỏi phải chịu khó chọn nguyên liệu. 
Buổi sáng đi chợ đừng vào hàng cá vội. Chịu khó rảo ở dãy hàng quà quê, thể nào cũng tìm được mớ tôm đất đang búng tanh tách trong rổ tre. Tôm này mà làm bánh xèo thì hợp phải biết vì thịt tôm ngọt, vỏ lại giòn chứ không cứng như loại tôm bạc nuôi hay tôm biển. Thịt làm bánh xèo chọn loại ba chỉ gần nách, hay thịt vai càng ngon. Chọn mua thêm mớ giá đậu xanh loại ngắn (loại dài nhiều nước, không ngọt), mớ rau húng với cải con, rau quế và mấy trái khế chua  chuối chát. Gạo làm bánh xèo là thứ gạo quê. Gạo này nấu cơm thì hơi khô, khó ăn, nhưng nếu đem xay bột làm bánh xèo, mì Quảng, bánh ướt thì không chê vào đâu được. Tôm làm sạch, thịt xắt mỏng đem ướp gia vị, xong khuấy sơ trên chảo dầu cho săn lại. Bắc chảo lên bếp than hồng, dùng mỡ chài (mỡ heo) nhúng vào chén dầu ăn và láng trên mặt chảo. Chờ chảo nóng cho vào vài con tôm, lát thịt xong múc một vá bột tráng đều trên mặt chảo. Chảo dầu đang nóng, lúc đổ bột vào nghe xèo xèo rất đã tai. Đậy chảo bánh lại, chừng vài phút sau cho thêm một nhúm giá vào, canh chừng ba phút là bánh vừa chín giòn, dùng đũa gập chiếc bánh lại làm đôi và gắp ra đĩa. 
Nước chấm bánh xèo có thể làm nước mắm chua ngọt, mắm cái hoặc tương. Thông thường thì chấm tương là hợp nhất (tương làm bằng gan heo bằm nhuyễn, xào chín rồi cho ít bột vào đảo đều, nêm nếm vừa ăn), nhưng tôi vốn dân Hội An ưa ăn mặn nên thường chấm bánh xèo vào mắm cái dầm ớt thật cay mới đã. Bánh xèo miền Trung thường cuốn với bánh tráng mỏng, cho vào ít rau sống và không thể thiếu chuối chát và khế. Chuối chát và khế xắt mỏng dọc theo trái, ngâm vào nước lạnh cho khỏi thâm. Lúc nào ăn mới vớt ra cho vào đĩa. Rau sống cũng vậy. Bánh tráng dẻo, bánh xèo giòn, rau thơm, khế chua, chuối chát, chừng đó thứ quyện lại với nhau cùng chấm vào chén mắm cái dầm ớt, cắn một cái thấy nguời ấm sực dù lúc này ngoài trời, mưa đang lâm thâm và gió thổi hun hút trong cái lạnh đầu đông. 
 Bây giờ làm bánh xèo khỏe hơn nhiều vì bột nguyên liệu làm bánh xèo bán đầy ngoài chợ, chứ không phải đi xay như lúc trước, nhưng tôi vẫn nhớ cái cảm giác thích thú mỗi lần nhà làm bánh lúc tôi còn nhỏ. Vốn tham ăn nên hễ má sai đi xúc gạo xay bột làm bánh, lần nào tôi cũng lấy đủ số gạo theo lời của má xong còn vục hai bàn tay vào chum để múc thêm một mớ. Bánh xèo nhà làm lần nào cũng chừa phần cho tôi ăn xế rồi ăn chiều vẫn thấy ngon như thuờng. Bây giờ bánh xèo bán nhan nhản ngoài phố, muốn ăn mùa nào cũng có, nhưng cái cảm giác ăn bánh xèo ngoài hàng quán dường như không còn ngon như hồi tôi tự tay xay bột và ngồi chờ má đúc bánh đổ ra được cái nào ăn ngay cái nấy trong trời mưa rét ngày xưa.
 
banh xeo

Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2009

Mùa mưa bão lại về


Đêm qua nằm nghe mưa ầm ào trên mái, nghe tiếng gió rít qua khe cửa, gió giật giàn hoa giấy ràn rạt trước nhà , tôi lại liên tưởng đến những cơn bão sắp sửa tràn qua mà thấy lo trong lòng. Có lẽ trên dải đất hình chữ S này, không có nơi nào lại chịu nhiều thiên tai như vùng duyên hải miền Trung. Và cái nghèo cũng từ thiên tai mà ra. Hết nắng hạn đến mưa bão, chuyện mưu sinh không dễ dàng nên người miền Trung hay chắt chiu, dành dụm . Như con kiến mùa hè chăm chỉ tha mồi, tích cóp cái ăn cho những ngày mùa đông giá rét , người dân quê tôi cũng vậy. Ngày tôi còn nhỏ, hễ vào mùa hè, cá nam được mùa( cá cơm, cá nục), bao giờ má tôi cũng muối hàng chục hũ mắm cá cơm và cá thính để dành cho mùa mưa. Gạo thì trữ sẵn trong lu. Vào mùa mưa , chỉ cần có cơm và mắm là yên tâm, không sợ đói.
Ngày bé, ở cái tuổi “ chỉ biết ăn thôi chả biết gì ” tôi thích mưa bão. Bởi mưa to gió lớn thì được nghỉ học ở nhà , rúc trong chăn đọc sách và ăn bắp rang, rồi bày ra đủ thứ trò nghịch ngợm . Vốn là đứa hiếu động, cứ hễ có bão là tôi tìm mọi cách lẻn ra khỏi nhà , sục sạo hái trộm ổi, mãng cầu, ô ma( trong Nam gọi là trái lêkima, miền Bắc gọi là quả trứng gà) . . của nhà hàng xóm ( gió bão ai cũng ở trong nhà đóng kín cửa, tôi mặc sức mà tung hoành) , may mà chưa bị ai phát giác. Còn nước lũ tràn về thì nghỉ học dài ngày, tha hồ ngủ nướng , ăn no rồi lội nước đi bắt cá, bắt dế . . .Tôi nhớ có lần, hồi đó tôi đang học lớp 4, con Út được mẹ mua cho một đôi dép nhựa màu hồng rất đẹp. Tại tôi giống con trai nên ba tôi toàn may áo quần và dép con trai cho tôi đi. Tôi rất thích đôi dép đó nên hay mượn con Út mang ké . Chân tôi to, chân con Út nhỏ nên tôi chỉ đi vừa hai phần bàn chân. Con Út tiếc đôi dép nhưng sợ chị ko cho chơi cùng nên đành phải cho mượn. Sau mấy ngày mưa to, nước sông Thu Bồn tràn về. Hai chị em được nghỉ học. Tôi rủ con Út ra bờ sông lội nước lụt. Chân tôi đi đôi dép nhựa của Út. Nước mé sông chảy xiết, thèm lội nước quá, tôi thò chân xuống chỗ nước vừa lấp ló mép đường, ko ngờ chiếc dép tụt khỏi chân tôi trôi theo dòng nước. Sợ bị ba đánh đòn, tôi nhảy ào xuống dòng nước đang chảy để chụp lại chiếc dép, nước tràn qua mặt tôi , cuốn tôi trôi cách bờ hơn hàng sải tay. Trời ạ, may quá lúc đó có một bác nông dân đi cất vó ,thấy vậy nhảy xuống kéo tôi vào bờ. Con Út trên bờ sợ chết điếng, khóc ko ra tiếng. Tôi thoát chết, áo quần ướt sũng, đôi dép trôi mất, sợ ko dám về nhà. Chiều tối mẹ tôi ra sông tìm hai chị em dắt về, lúc ấy mới phát hiện bị mất đôi dép nhưng ko hề biết tôi sém chết đuối( tôi dặn con Út ko được nói – và đến bây giờ chuyện đó vẫn được giữ kín, con Út ko dám nói với ai bao giờ) . Tôi bị ba tôi đánh một trận nhớ đời vì tội trốn nhà đi lội nước lụt để trôi mất dép của em. Tôi nghiến răng chịu đau mà ko khóc. Chỉ thương con Út mất đôi dép đẹp.
Tôi lớn lên và quen dần với những mùa mưa bão qua đời mình. Mỗi năm lại chồng chất thêm nỗi lo. Tôi đâm ghét mưa và sợ bão. Hồi Bầu còn đi nhà trẻ, nhà chỉ có hai mẹ con , mùa mưa đưa con đi học là một cực hình. Chạy xe mưa tạt trước tạt sau ướt cả mẹ lẫn con. Buổi chiều mới 5 g trời đã tối sầm. Xong tin bài ở cơ quan lại sấp ngửa trở về đón con. Có bữa mẹ đón trễ, Bầu ôm ba lô đứng chờ mà miệng mếu xệch. Đón được con về, nấu cho con ăn xong mẹ lại tất tả giặt áo quần, ủi cả giờ đồng hồ áo quần mới chịu khô để mai con có áo đi học. Nghĩ lại mà sợ. Hễ có bão thì còn sợ hơn.Làm phóng viên thời sự , mưa bão phải xông trận, mà con thì ko ai đón, gửi hàng xóm thì ko yên tâm, nghĩ lại thời ấy, tôi vẫn còn rùng mình.
Có ai đó nói rằng đặc sản của miền Trung là mưa bão và lũ dữ , đúng sai  thế nào thì tôi ko bàn. Nhưng chắc hẳn do quen đối mặt với mưa bão, lũ dữ nên dân miền Trung cứng cỏi và quen chịu đựng khó khăn, gian khổ. Hình như đây mới chính là đặc sản của miền Trung.
( Một entry cũ , mẹ Bầu Bí post lại trước khi cơn bão số 9 có tên gọi Ketsana chuẩn bị đổ bộ vào miền Trung )