Thứ Năm, 21 tháng 1, 2010

Hoa Đà Lạt

May mà cứu đựoc cái thẻ nhớ nên những tấm ảnh hoa của mình chụp không bị mất. Hôm nay mới rảnh để post lên. Mẹ Bầu Bí vốn mê hoa nên có những loài hoa mẹ Bầu Bí thích thì chụp chứ không biết tên, nên mẹ BB tạm gọi là Không tên. Dù có tên hay không tên thì hoa nào cũng đẹp. Mời cả nhà cùng ngắm , để xem tay nghề của mẹ Bầu Bí có lên đuợc chút nào không nhé!
Hoa1.jpg Hoa 1 picture by mebaubi
Hoa tím bên hồ
MaiAnhao.jpg Hoa 10 picture by mebaubi
Mai anh đào bên hồ Xuân Huơng
Hoa9.jpg Hoa 9 picture by mebaubi
Hình như là một loài địa lan
Hoa8.jpg Hoa 8 picture by mebaubi
Cúc tím
Hoa7.jpg Hoa 7 picture by mebaubi
Không tên 1
Hoa4.jpg Hoa 4 picture by mebaubi
Không tên 2
Hoa6.jpg Hoa 6 picture by mebaubi
Hoa này tên rất đẹp nhưng mẹ BB không nhớ nên cứ gọi là Không tên 3
Hoa3.jpg Hoa 3 picture by mebaubi
Không  tên 4
Hoa2.jpg Hoa 2 picture by mebaubi
Còn đây là hoa hồng.

Thứ Tư, 6 tháng 1, 2010

Dân Quảng Nam - không cãi mới lạ!

Không cãi , không phải ngừoi Quảng Nam. Đó là một nhận xét khá bao quát và chính xác về con nguời xứ Quảng. Cãi là một thuộc tính và chính điều đó đã làm nên sự khác biệt của nguời Quảng Nam với các vùng miền khác. Nghe không thuận tai – cãi, nghe thuận tai – cũng cãi, tóm lại là cãi tất tần tật – cãi nhưng vẫn nghe và làm theo cái đúng.
Về bất cứ làng quê nào ở Quảng Nam, nếu muốn hỏi đừong, bạn sẽ nhận đuợc câu trả lời như một câu hỏi nguợc lại của ngừoi đựoc hỏi và nghe xong thì tức anh ách vì cách nói ngang ngang của ngừoi Quảng Nam. Năm 1986, tôi tìm về xã Duy Trinh ( huyện Duy Xuyên) để viết về nghề trồng dâu nuôi tằm ở đây. Đạp xe từ ngã ba Nam Phước lên tới nhà thờ Trà Kiệu, đang lớ ngớ trước một cái ngã ba không biết nên rẽ lối nào về HTX dệt Duy Trinh , gặp một bác nông dân đang vác cái cuốc trên vai duới ruộng buớc lên tôi đạp rấn tới rồi dừng lại hỏi đuờng. Nghe tôi hỏi: Bác ơi, cho con hỏi đừong ni về HTX Dệt Duy Trinh phải không bác? Bác nông dân không trả lời vào câu hỏi của tôi mà nói thủng thẳng như để mỗi mình nghe: Đường ni không đi về Duy Trinh chớ đi mô ?. Vậy đó, nếu không phải dân Quảng Nam thì sẽ chẳng biết đừong nào mà lần, bởi lẽ nguời Quảng Nam hay nói nguợc lại. Thay vì trả lời : Đúng rồi, đừong ni đi về Duy Trinh đó. Hay : Ừ, đi thẳng đuờng ni là tới Duy Trinh thì bác nông dân đó lại biến câu trả lời thành câu hỏi ngựoc lại.
Một đồng nghiệp của tôi( nhà báo Trưong Điện Thắng ) kể rằng: Một lần anh đựoc phân công về HTX nông nghiệp Bình Tú ( huyện Thăng Bình) viết bài.  Hồi đó, trụ sở của các cơ quan xây dựng không khang trang và có bảng hiệu hoành tráng như bây giờ nên anh không tìm thấy trụ sở của HTX ở đâu bèn lân la hỏi ngừoi đi đuờng. Lúc đi ngang một ngôi nhà cũ kỹ không thấy có biển hiệu gì , gặp một cậu học trò đạp xe đi nguợc lại, anh hỏi cậu : Em ơi, HTXNN Bình Tú ở đâu? Cậu học trò nói ngang ngang: Bộ đui na không thấy? Thì ra ngôi nhà cũ mà anh Thắng vừa đi ngang là trụ sở làm việc của HTXNN Bình Tú. Cậu học trò ấy không những không chỉ đừong mà còn mắng nguời hỏi đuờng bằng một câu khá ác khẩu. Đó là cái cách trả lời của nguời Quảng Nam mặc dù họ không có ác ý gì.
Ai là dân Quảng Nam cũng đều quen với cái cách trả lời ngược ngạo không giống ai này. Nếu gặp một bà già cầm rổ đi chợ, hỏi: Bác đi chợ hả bác? Bà già này sẽ hỏi lại ngay: Ủa, chớ tau không đi chợ thì đi chơi na? Hoặc nếu hỏi thăm sức khỏe: Lâu ni bác vẫn mạnh giỏi chớ? Thì sẽ nhận đựoc câu trả lời rất cắc cớ: Chớ mi thấy tau bịnh hồi mô?. Tuy khẩu khí ngang nguợc như vậy, nhưng nguời dân Quảng Nam rất hồn hậu và tâm địa rất tốt. Họ nghĩ sao nói vậy, không màu mè, đưa đẩy. Nếu đến nhà ai, gặp bữa cơm mà chủ nhà mời một câu thì cứ tự nhiên ngồi vào mâm chứ đừng đợi mời câu thứ hai. Sẽ không ai mời câu thứ hai đâu, bởi lẽ không ăn thì thôi, không ai rảnh mô mời hoài. Nguời Quảng Nam không quen khách khí và mời chào đon đả như nguời Bắc. Họ “ ăn cục, nói hòn” và hễ cãi là cãi tới cùng.
Tôi kể lại chuyện tôi bị ăn đòn giữa chợ hồi nhỏ vì cái tật cãi. Lúc tôi mới 8 tuổi, ba tôi cho tôi đi theo chị Hai tôi để học buôn học bán. Bữa chiều đó chị Hai tôi bưng trái mít chín ra chợ Ngọc Thành bán và dắt tôi đi theo. Ra chợ đựoc một lúc, có bà kia đến hỏi chị Hai tôi trái mít bao nhiêu tiền. Chị tôi ra giá 20 đồng. Bà kia trả 10 đồng, chị Hai tôi nói: Hồi nãy có nguời trả tui 15 đồng rồi mà chưa bán. Thấy vậy, tôi bật ra cãi: Nãy chừ có ai trả mô? Chị Hai tôi tức quá, tát tôi một tai thật đau. Tôi vừa khóc vừa ráng gân cổ lên cãi: Chớ chi nữa, hồi nãy chừ em có thấy ai trả đồng mô đâu? Chị Hai tôi tức quá, tát thêm cho một tai nữa và than: Trời ơi, ngu chi ngu dữ rứa trời. Buôn bán mà thiệt thà kiểu nớ chắc hết vốn.
( Báo TT đang có một hồ sơ rất hot về chuyện cãi của dân Quảng Nam. Mẹ Bầu Bí là dân Quảng Nam " chính hiệu con nai vàng ngơ ngác" bèn viết cái này ra góp chuyện)

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2009

Ông già Noel - Chuyện bây giờ mới kể

Thu2.jpg picture by mebaubi
Sau đây là câu chuyện về ông già Noel mà tôi giữ kín từ nhiều năm nay, bây giờ Bầu đã lên lớp 10 , Bí học lớp 7 - đã quá tuổi nhận quà của ông già Noel nên mẹ Bầu Bí mới đem chuyện này ra kể - và chắc rằng nếu Bầu và Bí đọc đựoc sẽ hiểu và tha lỗi cho mẹ.
Tôi là dân ngoại đạo. Nhưng từ bé, mỗi lần Noel về, tôi vẫn hay theo lũ bạn trong xóm đi xem lễ ở nhà thờ và nhìn những món quà mà bọn trẻ con xóm đạo nhận đựoc vào ngày Chúa giáng sinh mà thèm thuồng. Trong suy nghĩ của tôi, ông già Noel là có thật. Trong giấc mơ trẻ thơ của tôi, cứ vào đêm Giáng sinh là ông già Noel lại  xuất hiện với chiếc xe kéo và bầy tuần lộc cùng với túi quà to tướng sau lưng đến từng nhà phân phát những món quà be bé, xinh xinh cho những đứa trẻ ngoan, học giỏi, trong đó có tôi. Dù giấc mơ của tôi chưa bao giờ trở thành hiện thực, song trong những năm còn niên thiếu, tôi luôn cố gắng chăm học và luôn hy vọng rằng trong một đêm giáng sinh nào đó, biết đâu ông già Noel sẽ đến và gõ cửa nhà tôi.
Cho đến khi Bầu và Bí lần lượt ra đời , tôi luôn mong các con tôi có một niềm tin trọn vẹn và tốt đẹp vào ông già Noel. Và khi Bầu bước vào lớp Một, tôi đã nói với Bầu  rằng để được ông già Noel đến nhà tặng quà trong đêm Giáng sinh, con tôi phải viết thư cho ông và phải hứa với ông sẽ ngoan hơn, học giỏi hơn. Những bức thư gửi ông già Noel hàng năm được các con tôi viết luôn nắn nót, cẩn thận. Từ Bầu rồi đến Bí đều làm như vậy.
Tôi nhận nhiệm vụ kiểm duyệt và đi gửi thư cho ông. Những lá thư của hai đứa viết tuy lời lẽ ngô nghê con trẻ nhưng tràn đầy tình cảm. Trong thư, ngoài việc thông báo kết quả học tập của năm trước với ông già Noel, cả hai còn hứa sẽ đạt điểm cao trong đợt kiểm tra học kỳ 1, hứa sẽ ngoan hơn, chăm học hơn và dành thời gian giúp đỡ mẹ nấu cơm, quét nhà. Một người bạn thân của tôi đã tình nguyện viết những lá thư hồi âm cho các cháu với tư cách là ông già Noel. Những lá thư này được tôi để chung trong gói quà mà Bầu và Bí đề nghị được ông tặng và lén đặt trên đầu giường trong đêm Noel lúc hai đứa đã ngủ say. Sáng dậy, nhìn các con tôi vui mừng với món quà được ông già Noel tặng và chăm chú đọc lá thư ông viết, tôi vui lây với niềm vui thơ trẻ của con.
Năm Bầu lên 9 tuổi và đang học lớp 3, cháu rất thích một cây trượt (giống như chiếc xe đẩy) để chiều chiều mang ra công viên chơi với các bạn. Biết rằng tôi sẽ không đồng ý nên Bầu nói rằng con sẽ viết thư xin ông già Noel tặng vào dịp Giáng sinh 2002. Vào thời điểm ấy giá cây trượt này lên đến hơn 200.000 đồng. Không thể tặng con một món quà có giá trị lớn như vậy khi cháu còn quá nhỏ, hơn nữa tôi không muốn con mình quen với kiểu muốn gì được nấy; nên tôi khuyên Bầu : “Còn rất nhiều bạn nhỏ khác có hoàn cảnh sống khó khăn và các bạn ấy rất mong được ông già Noel tặng quà. Nếu ông tặng con chiếc xe trượt thì các bạn nhỏ ấy sẽ không có quà, bởi vì muốn mua được chiếc xe trượt thì ông phải bớt các phần quà khác lại. Mẹ thật sự không muốn vì một mình con mà nhiều bạn khác không nhận được quà của ông già Noel”.
Nghe tôi nói vậy, Bầu lặng thinh và ra chiều suy nghĩ. Một tuần sau, cháu đưa thư cho tôi và nói: “Con nói với ông tặng con món quà gì cũng được. Ông để tiền mua quà cho các bạn nhỏ khác”. Năm Bầu học lớp 5, Bầu đã biết quan tâm đến nhiều người sống chung quanh mình. Những điều ấy đã được thể hiện trong lá thư cháu gửi ông già Noel làm tôi hết sức xúc động: “Noel năm nay con chẳng mong muốn gì nhiều. Con chỉ xin ông gửi phần quà ông sẽ tặng con đến các em nhỏ bị nhiễm chất độc da cam. Con chỉ mong như vậy, ông giúp con nhé! Con chào ông già Noel!”.
Trong suy nghĩ của các con tôi, ông già Noel có thật và đang sống ở một đất nước xa xôi - nơi ấy rất lạnh và có nhiều tuyết rơi nên ông luôn mặc bộ đồ ấm và đội mũ màu đỏ. Hằng ngày ông làm nhiều việc vất vả kiếm tiền gửi tiết kiệm để mua quà cho các bạn nhỏ ngoan trong đêm Giáng sinh. Và tôi cũng khẳng định với Bầu và Bí : đúng là như thế!
Mẹ Bầu Bí chép lại một vài bức thư của Bầu và Bí đã viết gửi ông già Noel nhé!
Đà Nẵng -13.12.2004
Con chào ông già Noel!
Ông còn nhớ con chứ ạ? Con là Hoài Giang – bé Bầu đây ông ạ!
Ông ơi, năm lớp 4 con đã đạt đựoc danh hiệu “ Học sinh xuất sắc” và “ Cháu ngoan Bác Hồ”. Còn năm nay, con đã đựoc vào đội tuyển “ Chuyên Toán – Tiếng Việt” khối lớp 5 của trừong. Ồng ơi, không biết năm nay con có thể thi đậu vào truờng Nguyễn Khuyến đựoc hay không? Con luôn hy vọng và sẽ phấn đấu học tập để đạt đựoc kết quả thi tốt nghiệp tốt và đậu vào trường Nguyễn Khuyến. Và con hứa với ông là sẽ như vậy.
Ông già Noel ơi!
Noel năm nay , con chẳng mong muốn gì nhiều. Con chỉ xin ông gởi một phần quà nhỏ mọn của con cho các em nhỏ bị nhiễm chất độc màu da cam. Cháu chỉ mong như vậy!
Con chào ông .
                           Nguyễn Hoài Giang
                       Lô 15 B4 Lý Tự Trọng nối dài
 Vì mẹ Bầu Bí nói với hai đứa là lên lớp 6 sẽ không đuợc ông già Noel tặng quà, vì ông để tiền mua quà cho các em nhỏ, nên lên lớp 6 Bầu rất tiếc và vẫn gửi thư cho ông với một niềm tin sâu sắc là vẫn có ông già Noel thật. Đến bây giờ bí mật này cả Bầu và Bí vẫn chưa biết là mẹ chính là ngừoi đạo diễn mọi chuyện.
Đà Nẵng , 12.12.2005
Ông già Noel kính mến!
Một năm nữa lại lặng lẽ đi qua. Vậy là cháu lại đựoc cùng gia đình đón lễ Giáng sinh.
Cháu biết năm nay cháu sẽ không đựoc ông phát quà nữa. Nhưng cháu vẫn cứ thích viết thư cho ông đấy, ông ạ! Cháu không xin quà cho cháu mà là cho các bạn nhỏ mồ côi phải lăn lộn ngoài đời để kiếm sống. So với nỗi khổ của các bạn nhỏ ấy thì cháu thật nhỏ bé biết bao. Như thế là đã làm một việc tốt phải không ông?
À, ông ơi, thế là cháu đã thực hiện đúng lời hứa rồi đấy ạ! Cháu đạt đựoc giải Nhì học sinh giỏi thành phố và đậu vào trừong chuyên Nguyễn Khuyến.Ông sẽ rất vui phải không ông? Cháu hứa năm sau cháu sẽ đạt đựoc thành tích cao hơn.
Thư đã dài, cháu xin ngừng bút. Chúc ông mạnh khỏe, vui vẻ để đi phát quà cho trẻ em.
                                                                                                 Cháu yêu quý của ông
                                                                                                           Bầu
                                                                                              Nguyễn Hoài Giang
Và đây là thư của Bí năm Bí học lớp Hai
Đà Nẵng, ngày 12 tháng 12 năm 2004
Ông già Noel kính mến! Đã một năm trôi qua cháu lại đựoc viết thư cho ông, cháu rất vui ông ạ! Vì lại một lần nữa cháu đựoc đón Giáng sinh.
Dạo này ông có khỏe không?
Cháu và gia đình cháu đều rất khỏe. Dạo này cháu đựoc nhiều điểm 10. Cháu biết bây giờ chị Bầu đã lớn rồi nên không đựoc ông tặng quà nữa. nhưng chị ấy vẫn cố gắng học cho thật giỏi để ông vui lòng.
Cháu vẫn nhớ năm trước đựoc ông tặng chú thỏ bông rất dễ thuơng và những quyền truyện.
Trước khi dừng bút, cháu chúc ông mạnh khỏe, sống lâu và cháu xin hứa sẽ luôn cố gắng học giỏi, ngoan ngoãn.
Cháu của ông
                                                                                                                               
Năm Bí học lớp Ba
 Đà Nẵng, ngày  15 tháng  12 năm 2006
Ông già Noel kính mến!
Đã qua một năm rồi, ngày Giáng sinh lại tới. Trên khắp thế giới mọi nguời đều nô nức tưng bừng đón Noel. Cháu cũng vậy ông ạ. Vừa rồi thi giữa kỳ I, cháu đựoc điểm 10 hết đấy ông ạ. Năm nay, cháu chẳng biết sẽ đựoc tặng món quà nào, cháu nghĩ nếu đựoc cùng ông đi phát quà cho các bạn nhỏ khác thì vui biết mấy ông nhỉ!
À, năm trước cháu nhớ rằng ông muốn có một bức tranh phải không ạ?
Bức tranh đó cháu đã hoàn thành rồi đấy ông ạ! Thôi thư đã dài, cháu xin dừng bút. Cháu chúc ông mạnh khỏe, sống lâu.
Cháu của ông
Bé Bí
TranhBeBi.jpg picture by mebaubi

 Thật lòng là tôi muốn giữ kín chuyện này để sau này khi Bầu và Bí trửong thành mới kể. Nhưng Noel năm 2004, bạn tôi là Biên tập viên báo Tuổi  Trẻ ( người đuợc ủy nhiệm của tôi viết thư cho Bầu Bí ) khuyên tôi nên lấy câu chuyện này viết cho trang Noel của báo vì hôm đó kẹt bài quá. Nể bạn, tôi viết nhưng ko dám ký tên thật mà là ký bút danh Ngân Hà. Bài báo đó đựoc chọn đăng trên mục Thời sự suy nghĩ số báo ra ngày 24.12.2004. Tờ báo đó tôi giấu biến đi không cho Bầu và Bí nhìn thấy vì sợ chúng nó biết là mẹ mình đã viết câu chuyện thật của hai đứa.
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=61130&ChannelID=87




Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2009

Bánh xèo



Không như bánh xèo Nam Bộ to như một cái bánh tráng với đủ các loại nguyên liệu từ thịt, tôm, trứng, đậu xanh, nấm… và chỉ ăn một cái là no cả ngày; bánh xèo miền Trung thường đúc trong một cái chảo nhỏ nhỉnh hơn cái miệng bát một chút. Bánh làm bằng bột gạo khuấy vừa với nước lạnh, cho tí muối bột, thêm một chút bột nghệ cho vàng và nguyên liệu làm bánh gồm tôm, thịt ba chỉ, giá đậu xanh. Nghe có vẻ đơn giản vậy, nhưng để làm được những chiếc bánh xèo ngon cũng đòi hỏi phải chịu khó chọn nguyên liệu. 
Buổi sáng đi chợ đừng vào hàng cá vội. Chịu khó rảo ở dãy hàng quà quê, thể nào cũng tìm được mớ tôm đất đang búng tanh tách trong rổ tre. Tôm này mà làm bánh xèo thì hợp phải biết vì thịt tôm ngọt, vỏ lại giòn chứ không cứng như loại tôm bạc nuôi hay tôm biển. Thịt làm bánh xèo chọn loại ba chỉ gần nách, hay thịt vai càng ngon. Chọn mua thêm mớ giá đậu xanh loại ngắn (loại dài nhiều nước, không ngọt), mớ rau húng với cải con, rau quế và mấy trái khế chua  chuối chát. Gạo làm bánh xèo là thứ gạo quê. Gạo này nấu cơm thì hơi khô, khó ăn, nhưng nếu đem xay bột làm bánh xèo, mì Quảng, bánh ướt thì không chê vào đâu được. Tôm làm sạch, thịt xắt mỏng đem ướp gia vị, xong khuấy sơ trên chảo dầu cho săn lại. Bắc chảo lên bếp than hồng, dùng mỡ chài (mỡ heo) nhúng vào chén dầu ăn và láng trên mặt chảo. Chờ chảo nóng cho vào vài con tôm, lát thịt xong múc một vá bột tráng đều trên mặt chảo. Chảo dầu đang nóng, lúc đổ bột vào nghe xèo xèo rất đã tai. Đậy chảo bánh lại, chừng vài phút sau cho thêm một nhúm giá vào, canh chừng ba phút là bánh vừa chín giòn, dùng đũa gập chiếc bánh lại làm đôi và gắp ra đĩa. 
Nước chấm bánh xèo có thể làm nước mắm chua ngọt, mắm cái hoặc tương. Thông thường thì chấm tương là hợp nhất (tương làm bằng gan heo bằm nhuyễn, xào chín rồi cho ít bột vào đảo đều, nêm nếm vừa ăn), nhưng tôi vốn dân Hội An ưa ăn mặn nên thường chấm bánh xèo vào mắm cái dầm ớt thật cay mới đã. Bánh xèo miền Trung thường cuốn với bánh tráng mỏng, cho vào ít rau sống và không thể thiếu chuối chát và khế. Chuối chát và khế xắt mỏng dọc theo trái, ngâm vào nước lạnh cho khỏi thâm. Lúc nào ăn mới vớt ra cho vào đĩa. Rau sống cũng vậy. Bánh tráng dẻo, bánh xèo giòn, rau thơm, khế chua, chuối chát, chừng đó thứ quyện lại với nhau cùng chấm vào chén mắm cái dầm ớt, cắn một cái thấy nguời ấm sực dù lúc này ngoài trời, mưa đang lâm thâm và gió thổi hun hút trong cái lạnh đầu đông. 
 Bây giờ làm bánh xèo khỏe hơn nhiều vì bột nguyên liệu làm bánh xèo bán đầy ngoài chợ, chứ không phải đi xay như lúc trước, nhưng tôi vẫn nhớ cái cảm giác thích thú mỗi lần nhà làm bánh lúc tôi còn nhỏ. Vốn tham ăn nên hễ má sai đi xúc gạo xay bột làm bánh, lần nào tôi cũng lấy đủ số gạo theo lời của má xong còn vục hai bàn tay vào chum để múc thêm một mớ. Bánh xèo nhà làm lần nào cũng chừa phần cho tôi ăn xế rồi ăn chiều vẫn thấy ngon như thuờng. Bây giờ bánh xèo bán nhan nhản ngoài phố, muốn ăn mùa nào cũng có, nhưng cái cảm giác ăn bánh xèo ngoài hàng quán dường như không còn ngon như hồi tôi tự tay xay bột và ngồi chờ má đúc bánh đổ ra được cái nào ăn ngay cái nấy trong trời mưa rét ngày xưa.
 
banh xeo

Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2009

Mùa mưa bão lại về


Đêm qua nằm nghe mưa ầm ào trên mái, nghe tiếng gió rít qua khe cửa, gió giật giàn hoa giấy ràn rạt trước nhà , tôi lại liên tưởng đến những cơn bão sắp sửa tràn qua mà thấy lo trong lòng. Có lẽ trên dải đất hình chữ S này, không có nơi nào lại chịu nhiều thiên tai như vùng duyên hải miền Trung. Và cái nghèo cũng từ thiên tai mà ra. Hết nắng hạn đến mưa bão, chuyện mưu sinh không dễ dàng nên người miền Trung hay chắt chiu, dành dụm . Như con kiến mùa hè chăm chỉ tha mồi, tích cóp cái ăn cho những ngày mùa đông giá rét , người dân quê tôi cũng vậy. Ngày tôi còn nhỏ, hễ vào mùa hè, cá nam được mùa( cá cơm, cá nục), bao giờ má tôi cũng muối hàng chục hũ mắm cá cơm và cá thính để dành cho mùa mưa. Gạo thì trữ sẵn trong lu. Vào mùa mưa , chỉ cần có cơm và mắm là yên tâm, không sợ đói.
Ngày bé, ở cái tuổi “ chỉ biết ăn thôi chả biết gì ” tôi thích mưa bão. Bởi mưa to gió lớn thì được nghỉ học ở nhà , rúc trong chăn đọc sách và ăn bắp rang, rồi bày ra đủ thứ trò nghịch ngợm . Vốn là đứa hiếu động, cứ hễ có bão là tôi tìm mọi cách lẻn ra khỏi nhà , sục sạo hái trộm ổi, mãng cầu, ô ma( trong Nam gọi là trái lêkima, miền Bắc gọi là quả trứng gà) . . của nhà hàng xóm ( gió bão ai cũng ở trong nhà đóng kín cửa, tôi mặc sức mà tung hoành) , may mà chưa bị ai phát giác. Còn nước lũ tràn về thì nghỉ học dài ngày, tha hồ ngủ nướng , ăn no rồi lội nước đi bắt cá, bắt dế . . .Tôi nhớ có lần, hồi đó tôi đang học lớp 4, con Út được mẹ mua cho một đôi dép nhựa màu hồng rất đẹp. Tại tôi giống con trai nên ba tôi toàn may áo quần và dép con trai cho tôi đi. Tôi rất thích đôi dép đó nên hay mượn con Út mang ké . Chân tôi to, chân con Út nhỏ nên tôi chỉ đi vừa hai phần bàn chân. Con Út tiếc đôi dép nhưng sợ chị ko cho chơi cùng nên đành phải cho mượn. Sau mấy ngày mưa to, nước sông Thu Bồn tràn về. Hai chị em được nghỉ học. Tôi rủ con Út ra bờ sông lội nước lụt. Chân tôi đi đôi dép nhựa của Út. Nước mé sông chảy xiết, thèm lội nước quá, tôi thò chân xuống chỗ nước vừa lấp ló mép đường, ko ngờ chiếc dép tụt khỏi chân tôi trôi theo dòng nước. Sợ bị ba đánh đòn, tôi nhảy ào xuống dòng nước đang chảy để chụp lại chiếc dép, nước tràn qua mặt tôi , cuốn tôi trôi cách bờ hơn hàng sải tay. Trời ạ, may quá lúc đó có một bác nông dân đi cất vó ,thấy vậy nhảy xuống kéo tôi vào bờ. Con Út trên bờ sợ chết điếng, khóc ko ra tiếng. Tôi thoát chết, áo quần ướt sũng, đôi dép trôi mất, sợ ko dám về nhà. Chiều tối mẹ tôi ra sông tìm hai chị em dắt về, lúc ấy mới phát hiện bị mất đôi dép nhưng ko hề biết tôi sém chết đuối( tôi dặn con Út ko được nói – và đến bây giờ chuyện đó vẫn được giữ kín, con Út ko dám nói với ai bao giờ) . Tôi bị ba tôi đánh một trận nhớ đời vì tội trốn nhà đi lội nước lụt để trôi mất dép của em. Tôi nghiến răng chịu đau mà ko khóc. Chỉ thương con Út mất đôi dép đẹp.
Tôi lớn lên và quen dần với những mùa mưa bão qua đời mình. Mỗi năm lại chồng chất thêm nỗi lo. Tôi đâm ghét mưa và sợ bão. Hồi Bầu còn đi nhà trẻ, nhà chỉ có hai mẹ con , mùa mưa đưa con đi học là một cực hình. Chạy xe mưa tạt trước tạt sau ướt cả mẹ lẫn con. Buổi chiều mới 5 g trời đã tối sầm. Xong tin bài ở cơ quan lại sấp ngửa trở về đón con. Có bữa mẹ đón trễ, Bầu ôm ba lô đứng chờ mà miệng mếu xệch. Đón được con về, nấu cho con ăn xong mẹ lại tất tả giặt áo quần, ủi cả giờ đồng hồ áo quần mới chịu khô để mai con có áo đi học. Nghĩ lại mà sợ. Hễ có bão thì còn sợ hơn.Làm phóng viên thời sự , mưa bão phải xông trận, mà con thì ko ai đón, gửi hàng xóm thì ko yên tâm, nghĩ lại thời ấy, tôi vẫn còn rùng mình.
Có ai đó nói rằng đặc sản của miền Trung là mưa bão và lũ dữ , đúng sai  thế nào thì tôi ko bàn. Nhưng chắc hẳn do quen đối mặt với mưa bão, lũ dữ nên dân miền Trung cứng cỏi và quen chịu đựng khó khăn, gian khổ. Hình như đây mới chính là đặc sản của miền Trung.
( Một entry cũ , mẹ Bầu Bí post lại trước khi cơn bão số 9 có tên gọi Ketsana chuẩn bị đổ bộ vào miền Trung )

Thứ Tư, 23 tháng 9, 2009

Đuờng lên Trúc Lâm Bạch Mã

Từ trung tâm TP Huế xuôi về Nam trên QL 1A chừng 30 km đến xứ Truồi ( huyện Phú Lộc ) , ngựoc theo dòng sông Truồi về phía thuợng nguồn khoảng 10 km sẽ đến bến phà Truồi. Phóng tầm mắt qua bờ bên kia sẽ thấy thấp thoáng sau ngọn đồi là thiền viện Trúc Lâm Bạch Mã . Đây là một địa chỉ mới của thiền phái Trúc Lâm tại Huế ngoài các thiền viện Yên Tử (Quảng Ninh), Đà Lạt, Tây Thiên (Vĩnh Phúc) .Quần thể kiến trúc của thiền viện .đuợc xây dựng trên một khu đồi nguyên sinh bên kia bờ hồ Truồi dưới chân đỉnh Bạch Mã mờ suơng. Vốn mê các câu chuyện cổ tích từ bé , nên tôi ngỡ chừng đó là cung điện của bà Tây Vuơng Mẫu thoắt ẩn thoắt hiện trong những đám mây trắng bồng bềnh và tôi như Lưu – Nguyễn ngày xưa lạc lối vào thiên thai.
Qua hồ Truồi với sóng nuớc mênh mang , xanh biếc , vượt 172 bậc tam cấp , ta sẽ đến cổng tam quan của Trúc Lâm Bạch Mã. Tuy phải leo dốc cao nhưng những ngọn gió thổi rì rào qua cây lá và tiếng chim hót ríu ran trên ngọn cây như xua tan hết mệt nhọc. Đứng truớc cổng tam quan nhìn bao quát về phía xa xa với trời mây non nước, cảm giác như vừa đuợc rũ sạch mọi  lo toan phiền muộn và thấy những sân si của cuộc đời như trôi tuột vào cõi hư vô.
Anh6jpg.jpg Truc Lam. Anh 6 picture by mebaubi
Men theo con đừong đất ngựoc sông Truồi chừng 10km sẽ đến bến phà.
Anh1-1.jpg Truc Lam 1 picture by mebaubi
Toàn cảnh Trúc Lâm Bạch Mã nhìn từ phía bên này hồ Truồi.
Anh2.jpg Truc Lam 2 picture by mebaubi
Chuyến phà ngang hồ Truồi chỉ mất chừng 5 phút
Anh4.jpg Truc Lam 4 picture by mebaubi
Dọc đuờng lên 172 bậc tam cấp, phong cảnh đẹp như trong tranh
Anh3.jpg Truc Lam 3 picture by mebaubi
Màu đỏ của hoa trạng nguyên làm sáng bừng cả một góc rừng già
Anh5.jpg Truc Lam 5 picture by mebaubi
Vựot 172 bậc cấp đến truớc cổng tam quan, bỗng chốc mọi "hỉ, nộ ,ái, ố" như không còn tồn tại.

Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2009

Lẩu cá kèo

Đất Sài Gòn gần như tập trung các món ngon của cả nước. Có thể tìm thấy bất kỳ món ăn nào của xứ Bắc với phở bò, phở gà, miến luơn, bún ốc, bún riêu, bánh cuốn. .. hay các món bánh bèo , nậm , lọc , cơm hến của xứ Huế rồi bún bò, mì Quảng, cao lầu Hội An hay nem Ninh Hòa, bánh căn, bánh khọt của Phan Thiết rồi đến các món nuớng, món lẩu của đồng bằng Nam Bộ. Ở Sài Gòn muốn ăn gì cũng có, cũng sẵn, nhưng với cái tật chỉ thích ăn rau, dưa của tôi thì chỉ có món lẩu cá kèo là đuợc tôi cho điểm cao. Có thể nói, món lẩu cá kèo là đặc sản của sông nước Nam Bộ. Nó tập hợp tất cả các vị mặn, ngọt, cay, chua kể cả đắng thành một vị ngon riêng- rất đặc biệt - mà hễ ăn một lần là tuơng tư . Tôi là một ví dụ rất sinh động. Cứ lần nào về SG họp, dù bận đến mấy  tôi cũng phải mò ra quán lẩu cá kèo ở Bà huyện Thanh Quan ( truớc đây quán này rất ngon, nhưng bây giờ thì kém hơn ) hoặc quán Rau Đắng ở đuờng Nguyễn thị Diệu. Ở đây có nguyên một con phố gồm nhiều quán lẩu cá kèo, nhưng chỉ có hai nơi này ngon hơn, và chỗ ngồi cũng rộng rãi, mát mẻ hơn.
Ăn lẩu cá kèo thích nhất là lúc trời hơi mưa mưa, lành lạnh. Nồi lẩu sôi trên bếp than hồng, trút đĩa cá còn đang quẫy vào, chỉ chừng năm phút sau là có thể gắp từng con ra đĩa  chấm vào chén nuớc mắm nguyên chất dầm ớt. Cá kèo ăn nguyên con mới ngon. Mật cá kèo hơi nhẫn nhẫn, đăng đắng tan ra trong đầu luỡi , thịt cá ngọt thanh quyện với vị mặn và cay xè của nước mắm dầm ớt- nuốt vào đến đâu biết đến đó. Lẩu cá kèo ngon một phần nhờ vào vị chua của lá giang. Lá giang cho vào nồi lẩu cá kèo ko chỉ làm mất mùi tanh của cá mà còn làm cho thịt cá săn lại và thơm hơn. Rau ăn lẩu cá kèo cũng khác với các món lẩu khác. Rau dút, rau đắng , bắp chuối xắt mỏng và cộng rau muống. Các loại rau này duờng như sinh ra để hòa hợp với món lẩu cá kèo. Bởi lẽ, chẳng ai ăn chung rau đắng, rau muống , rau dút và bắp chuối với các món khác cả, vì chúng rất lạc điệu. Nhưng đặt những loại rau này bên cạnh nồi lẩu cá kèo, thấy duờng như có một sự gắn kết rất lạ và hợp lý cả về màu sắc của các loại rau, của lá giang, của mớ cá kèo mà khi ăn món lẩu này tôi mới nhận ra điều đó.